Những kỷ niệm với
Bài Quốc Ca của VNCH
BS Nguyễn Lưu Viên
Ngày 30 tháng 4 năm 2005, Việt Nam Cộng Ḥa
đă mất 30 năm rồi. Nhưng mỗi khi chúng ta
hội họp th́ chúng ta vẫn thiết tha chào Cờ Vàng
Ba Sọc Đỏ của VNCH và hát bài quốc ca “Này Công
Dân Ơi, Quốc Gia Đến Ngày Giải Phóng”của
VNCH. Trong tâm trí của mỗi nguời chúng ta thường
hiện lên một số h́nh ảnh và sự việc trong
quá khứ liên quan đến bài hát mà chúng ta đang hát.
Anh
Chị nào tuổi duới 35, sanh đẻ bên này hoặc
theo cha mẹ qua đây lúc c̣n quá bé, th́ chắc sẽ
nhớ đến những kỳ họp trước,
ở đâu đó, trên đất Mỹ. Anh chị nào
tuổi độ 40-45, khi qua đây đă 10-15 rồi, th́
chắc sẽ nhớ đến những buổi chào
cờ ngày Thứ Hai ở truờng nào đó ḿnh đang
học ở VN. Anh chị nào đă 50, 60, hoặc 70
tuổi th́ chắc nhớ đến những buổi chào
cờ ở công sở nào đó, hoặc ở đơn
vị quân sự nào đó. C̣n mấy “ông già” 80-90 tuổi,
th́ chắc c̣n nhớ đến nhiều chuyện khác
nữa. Tôi, thuộc hạng “mấy ông già” đó, th́ có
rất nhiều kỷ niệm với bài ca ấy. Nên hôm
nay tôi xin chia sẻ những kỷ niệm ấy với
các bạn v́ những kỷ niệm ấy dính liền
với một giai đoạn lịch sử của
nuớc Việt Nam mà chắc một số bạn
đọc không có sống trong thời đó.
Hồi
xưa, dưới thời Pháp thuộc, toàn cỏi Đông
Dương gồm có Nam Kỳ, Trung Kỳ. Bắc Kỳ, Cao-Mên và
Ai-Lao, chỉ có một Truờng Đại Học
đặt tại Hà Nội . Cho nên thanh niên Nam Kỳ, Trung Kỳ, Cao-Mên và
Ai-Lao, sau khi đậu Tú Tài toàn phần mà muốn lên
học Đại Học, và có phương tiện, th́
phải ra Hà Nội học.
Hằng
năm vào mùa Xuân, Tổng Hội Sinh Viên (Association générale des
étudiants indochinois, viết tắc là A.G.E.I.) có tổ chức
một ngày lễ của Tổng Hội, gọi là “Journée
de l’A.G.E.I.“ ban ngày th́ tranh thể tháo và tranh giải bóng tṛn,
tối lại th́ có đêm Văn-Nghệ ở Nhà Hát
Lớn (Théâtre Municipal) của thành phố Hà Nội,
thường đuợc “Quan Thống Sứ Bắc-Kỳ
“ (Le Résident Supérieur du Tonkin) hay, vinh dự hơn nữa,“Quan
Toàn Quyền Đông-Dương”(Le Gouverneur Général de l’
Indochine) chủ tọa.
Năm
ấy là năm 1945, ngày “Journée de l’ A.G.E.I.” được
cho phép tổ chức vào cuối tuần (week-end) thứ
bảy 3 và chúa nhựt 4 tháng 3. Đêm Văn-Nghệ là
tối Thứ Bảy 3-3-1945 sẽ đuợc “Quan Ṭan
Quyến “ Amiral Jean Decoux chủ tọa.
Để
tŕnh diễn trong đêm ấy anh em sinh viên Bắc-kỳ có
chuẩn bị một vở kịch lịch sử
tựa là “Thời Thế Thế Thời Phải Thế “,
nói về Ngô Thời Nhiệm hồi đời Tây-Sơn
C̣n Anh em
sinh-viên Nam-kỳ th́ chuẩn bị một
số đơn-ca và hợp-ca là những bài mà anh em đă
tŕnh diễn trong nội-bộ ở Hội Nam-Kỳ
Tương Tế trong đêm Giao-Thừa Tết Ất
Dậu năm ấy, như những bài “Chi Lăng”,
“Hận Sông Gianh” ”Hồn Tử Si”, “Tiếng Gọi Sinh
viên” của anh
sinh-viên Y-Khoa năm thứ tư Lưu
Hữu Phuớc sáng tác.
Khi
tŕnh bày về chương tŕnh của mỗi nhóm sinh-viên
cho Ủy Ban Tổ Chức ngày lễ th́ Anh Chủ Tịch
của Tổng Hội có ư-kiến lấy bài “Tiếng Gọi Sinh Viên” làm
thành một bài hành khúc của sinh viên cho tất cả
mọi sinh viên hát. Nhưng v́ lời trong bài, do hai anh sinh
viên Y-Khoa Mai Văn Bộ
và sinh viên Nha-Khoa Nguyễn Thành Nguyên viết, có tánh cách
thuần túy VN , nên Anh Chủ Tịch Tổng Hội cho
thành lập một tiểu ban có sinh viên Pháp và sinh viên
Việt để viết lại lời bằng tiếng
Pháp cho tất cả sinh viên Pháp,Việt, Mên, Lào đều
có thể đồng ca.
Kết quả là bài
“Tiếng Gọi Sinh Viên” trở thành bài “Sinh Viên Hành Khúc” “La Marche Des Étudiants”
với hai bản lời ca như sau:
1 - Bằng
tiếng Việt:
Này
sinh viên ơi, đứng lên đáp lời sông núi,
Đồng
ḷng cùng đi, đi, đi mở đường khai
lối,
V́
non sông nước xưa, truyền muôn năm chớ quên,
Nào
anh em Bắc
Nam, cùng nhau ta kết đ̣an, Hồn thanh xuân như
gương trong sáng, Dù kém sức kém tài xin rán, Thời khó
thế khó khó làm yếu ta, Dù muôn chông gai vững ḷng chi sá,
Đời mới kíp phóng mắt nh́n xa bốn
phương, Tung cánh hồng thiếu niên, ai đó can
trường.
Điệp
Khúc:
Sinh
viên ơi, ta quyết đi đến cùng, Sinh viên ơi, ta
nguyền đem hết ḷng, Tiến lên đồng
tiến, vẻ vang đời sống, Chớ quên rằng
ta là giống Lạc Hồng.
2 - Bằng
tiếng Pháp:
Étudiants,
du sol l’appel tenace, Pressant et fort retentit dans l’espace, Des côtes
d’Annam, aux ruines d’Angkor, À travers les monts du Sud jusqu’au Nord, Une
voix monte ravie :” Servir la chère patrie, Toujours sans reproche et sans
peur, Pour rendre l’avenir meilleur, La joie, la ferveur, la jeunesse, Sont
pleines de fermes promesses “.
Refrain:
Te
servir, chère Indochine, Avec coeur et discipline, C’est notre but, c’est notre
loi, Et rien n’ébranle notre foi.
Đến
đêm 3-3-45 là đêm tŕnh diễn Văn Nghệ ở Nhà
Hát Lớn của thành phố Hà Nội, th́ khi “Quan Ṭan
Quyền” Amiral Decoux đến, ban nhạc của Hải
Quân (Orchestre de la Marine)
đánh bài quốc thiều Pháp La Marseillaise th́
mọi nguời đứng lên nghiêm trang chào. Rồi
liền sau đó đánh luôn bài “La Marche des Étudiants” th́ tất cả sinh
viên Pháp, Việt, Mên, Lào, có mặt đều đứng
lên và đồng loạt hát “Étudiants du sol l’appel tenace.....”
th́ mọi nguời kể cả Quan Toàn Quyền cũng
đứng lên theo để chào. Sau đó mới tới
phần diễn kịch, đơn ca và họp ca, đúng
theo chương tŕnh.
Ở
đây tôi xin phép lưu ư bạn đọc về một
cái trớ trêu của lịch sử là : Bản nhạc mà
về sau sẽ đuợc dùng làm quốc thiều cho
một nuớc VN độc lập lại duợc lần
đầu tiên chính thức và công khai “đánh lên” truớc
công chúng là do Ban Nhạc Orchestre de la Marine của Quan Toàn
Quyền cuối cùng của Pháp đang cai trị một
nuớc VN thuộc địa. Và vị đại diện
chính thức của chính quyền, đầu tiên đứng
lên chào bản nhạc ấy lại là Quan Ṭan Quyền
đại diện chính thức của Pháp đang cai
trị VN thuộc địa (Đúng theo protocole th́ vị
đại diện chính thức của một chánh phủ
đến chủ tọa một cuộc lể của một
hội tư, chỉ phải đứng lên chào quốc
thiều của nuớc ḿnh và của nuớc bạn mà
thôi, chớ không phải đứng lên chào bài ca của
một hội tư.) Phải chăng đây là một
“dấu hiệu báo truớc” rằng bản nhạc này
sẽ là một quốc thiều?
Chưa
đầy một tuần lể sau, đêm thứ Sáu 9-3-1945,
quân đội Nhựt Bổn đảo chánh Pháp trên ṭan
cỏi Đông Dương. Truờng Đại Học
đóng cửa. V́ ngoài Bắc đang có nạn đói hoành
hành (chết cả triệu nguời) nên sinh viên Nam Kỳ
phải mau mau chạy về Sài G̣n hoặc bằng xe
lửa hoặc bằng xe đạp.
Vua
Bảo Đại tuyên bố VN độc lập, không c̣n
là thuộc địa của Pháp nữa. và chỉ
định Cụ Trần Trọng Kim thành lập Nội
Các. Nội Các bổ nhiệm Ông Nguyễn Văn Sâm làm
Khâm-sai (vice¬roi) Nam Kỳ. Trong Nam phong trào Thanh Niên Tiền
Phong (TNTP) đựơc phát động hết sức
mạnh mẽ và rầm rộ. Tất cả sinh viên Nam
Kỳ của Đại Học Hà Nội đă về trong
Nam th́ tham gia tích cực và hết sức hăng hái, nên
trở thành ṇng cốt của phong trào, nhứt là trong công
tác thu góp và chuyển vận lúa gạo để cứu
giúp nạn đói ngoài Bắc. Bài caTiếng Gọi Sinh Viên
đuợc chấp nhận làm bài ca chính thức của
phong trào TNTP sau khi đuợc sửa lại là ’Tiếng
Gọi Thanh Niên” trong đó tất cả các chữ “sinh
viên” đều được thay thế bằng chữ
“thanh niên” ( Này thanh niên ơi, đứng lên đáp lời
sông núi Thanh niên ơi, ta quyết đi đến cùng, thanh
nhiên ơi ta nguyền đem hết ḷng....)
Đến
tháng 8-1945, ở ngoài Bắc Khâm-sai Phan Kế Toại
đầu hàng Việt Minh; ở Huế Thủ Tuớng
Trần Trọng Kim từ chức, Vua Bảo Đại
thoái vị; ở SàiG̣n tên Cộng Sản Trần Văn
Giàu đảo chánh, bắt rồi giết Khâm-sai Nguyễn
Văn Sâm.
Đến
tháng 9-1945, Nhựt Bổn đầu hàng Đồng Minh;
ở HàNội Hồ Chí Minh tuyên bố thành lập VN Dân
Chủ Cộng Ḥa. Quân Đội Trung Hao Quốc Dân
Đảng kéo vào Bắc Việt, quân đội Anh kéo vào
Nam Việt, đúng theo quyết định của Hội
Nghị Yalta, để giải giáp quân đội Nhựt
Bổn. Pháp núp sau lưng quân đội Anh để
trở lại SàiG̣n, cho nên ngày 21-9-1945 ở Saigon có sự
đụng độ giữa Pháp, VN và “Nam Bộ Kháng
Chiến” bắt đầu.Thanh niên trong phong trào Thanh Niên
Tiền Phong đem theo khí giới ǵ ḿnh có, cho nên tay cầm
súng th́ ít [mà súng là súng bắn chim hoặc súng sáu (pistolet)
chớ làm ǵ có súng trận] c̣n cầm mă tấu với
tầm vong vạc nhọn th́ nhiều, tập hợp
lại đồng ca bài “Tiếng Gọi Thanh Niên”, rồi
được chia ra làm nhiều “ổ kháng chiến”
ở những xóm Bàn Cờ, Tân B́nh, Xóm Chiếu, Phú
Nhuận, Cầu Muối, đêm đêm du kích hăng hái xông
đánh vào những cơ quan Pháp, hoặc vào những khu
gia-cư có nhiều Pháp kiều.
Ở
ngoại ô, dân quân đuợc tập hợp thành lập
gọi là 4 Sư-Đ̣an (Đệ Nhứt Sư Đoàn
của Kiều Công Cung, Đệ Nhị Sư Đ̣an
của Nguyễn Văn Đẩu, Đệ Tam Sư
Đoàn của Nguyễn Ḥa Hiệp, Đệ Tứ Sư
Đ̣an của Lư Huệ Vinh ) và Bộ Đội B́nh Xuyên
của Ba Dương, bao vây chung quanh thành phố, trấn
giữ các ngơ ra vào. Nhưng không lâu, sau khi được
viện thêm binh, th́ quân Pháp đánh bung ra khỏi SàiG̣n, và 4
Sư đoàn ấy, v́ kém tổ chức, kém huấn
luyện, kém vũ khí, nên lần luợt bị tan rả,
c̣n Bộ Đội B́nh Xuyên th́ rút về Rừng Sát.
Nhưng
Nam Bộ kháng chiến vẩn tiếp tục. Hội
nghị ĐaLạt rồi Hội Nghị Fontaine-bleau không
đi đến đâu. Ngày 19-12-1946, súng nổ ở
HàNội và “Toàn Dân Kháng Chiến” bắt đầu.
Chiến tranh kéo dài thành “trường kỳ kháng chiến”.
Ngày
8-6-1948 ở Vịnh Hạ Long, rồi ngày 8-3-1949 ở
điện Élysée, Pháp nh́n nhận cho VN độc lập
trong Liên Hiệp Pháp, với cựu Hoàng Bảo Đại
làm Quốc Trưởng. Quốc Truởng Bảo
Đại đứng ra thành lập chánh phủ. Trong
Nội Các có nhiều vị Tổng. Bộ
Truởng,(như B.S.Nguyễn Tôn Ḥan: Bộ Thanh Niên; Cụ Trần
Văn Ân: Bộ Thông Tin; Cụ Trần Văn Văn
:Bộ Kinh Tế Tài Chánh) khi truớc có tham gia “Nam Bộ
Kháng Chiến”, có chứng kiến cái cảnh thanh niên
cầm “tầm vong vạc nhọn” tập hợp lại,
hát bài “Tiếng Gọi Thanh Niên”, rồi được chia
ra từng đoàn để hăng hái xung phong đánh quân
Pháp, mở màn cho cuộc chiến tranh giành độc
lập, nên đề nghị lấy bài “Tiếng Gọi
Thanh Niên” làm bài quốc ca của Quốc gia VN. Nội các
chấp thuận và giao cho Bộ Thông Tin của Cụ
Trần Văn Ân sửa lại lời cho hợp với
môt quốc ca như sau:
Tiếng Gọi Công Dân:
Này
công dân ơi, quốc gia đến ngày giải phóng,
Đồng ḷng
cùng đi hy sinh tiếc ǵ thân sống,
V́ tương lai
quốc dân, cùng xông pha khói tên,
Làm sao cho núi sông
từ nay luôn vững bền.
Dù cho thây phơi
trên gươm giáo,
Thù nước
lấy máu đào đem báo,
Ṇi giống lúc
biến phải cần giải nguy
Nguời công dân
luôn vững bền tâm trí,
Hùng tráng quyết
chiến đấu làm cho khắp nơi
Vang tiếng
nguời nước Nam cho đến muôn đời.
Điệp khúc:
Công dân ơi, mau
hiến thân dưới cờ,
Công dân ơi, mau
làm cho cỏi bờ,
Thoát cơn tàn
phá, vẻ vang ṇi giống,
Xứng danh ngh́n
năm ḍng giống Lạc Hồng.
Đó
là bài hát mà chúng ta đă hát khi c̣n ở VN là công dân của
“Quốc Gia VN” với Quốc Trưởng Bảo
Đại, công dân của “VN Đệ Nhứt Công Ḥa ”
với Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm, công dân của
“VN Đệ Nhị Cộng Ḥa ” với Tổng Thống
Nguyễn Văn Thiệu, và là bài hát mà chúng ta vẩn
tiếp tục hát sau khi đă thành công dân của “Cộng
Ḥa Hiệp Chủng Quốc Hoa
Kỳ“ và sẽ c̣n hát măi măi.
Ghi
chú : Bài Tiếng Gọi Sinh Viên c̣n có hai đọan ca
(couplets) như sau:
II - Này
sinh viên ơi, dấu xa vết c̣n chưa xóa,
Hùng cường
trời Nam, ghi tên bảng vàng bia đá,
Lùa quân Chiêm nát
tan, thành công Nam Tiến luôn,
B́nh bao phen
Tống Nguyên, từng ca câu khải ḥan,
Hồ Tây tranh phong
oai son phấn,
Lừng tiếng
“Sát Đát” Trần Quốc Tuấn,
Mài kiếm cứu
nước nhớ người núi Lam,
Trừ Thanh, Quang
Trung giết hằng bao đám,
Ṇi giống có khí phách từ
xưa chớ quên,
Mong đến
ngày vẻ vang ta thấp hương nguyền.
Điệp khúc:
Sinh Viên ơi, ta
quyết đi đến cùng …v.v…
III - Này
sinh viên ơi, muốn đi đến ngày tươi sáng,
Hành
tŕnh c̣n xa, chúng ta phải cùng nhau gắng,
Ngày xưa ai
biết đem tài cao cho núi sông,
Ngày nay ta cũng
đem ḷng son cho giống ḍng,
Là sinh viên vun cây
văn hóa,
Từ
trước sẵn có nhiều hoa lá,
Đời
mới kiến thiết đáp ḷng những ai,
Hằng mong ta ra
vững cầm tay lái,
Bền chí
quyết cố gắng làm cho khấp nơi,
Vang tiếng
người nước Nam cho đến muôn đời.
Điệp khúc:
Sinh viên ơi, ta
quyết đi đến cùng…..v.v.
Hai couplets sau có
tánh cách ḥan toàn Việt Nam nên không có lời bằng
tiếng Pháp.