Cựu Tổng Thống Trần Văn
Hương
không chịu di tản
Trần Đông
Phong
Trong ngày 29 tháng
4, dù rất bận rộn trong việc di tản hàng chục
ngàn người Mỹ và người tị nạn VN, Đại
sứ Martin cũng đă t́m cách đến gặp cụ Trần
Văn Hương, cựu Tổng Thống VNCH tại phủ
Phó Tổng Thống trên đường Công Lư lần chót.
Theo GS
Nguyễn ngọc An, bạn thâm giao của cụ Hương
th́ cuộc gặp gỡ nầy đă diễn ra như
sau :
« Cũng ngày đó,
29 tháng 4 năm 1975, đại sứ Hoa Kỳ, ông Martin đến
tư dinh đường Công Lư với một tham vụ sứ
quán nói tiếng Pháp. Đại khái đại sứ nói :
« Thưa Tổng
Thống, t́nh trạng hiện nay rất nguy hiểm. Nhơn
danh chính phủ Hoa Kỳ, chúng tôi đến mời Tổng
Thống rời khỏi nước, đi đến bất
cứ xứ nào, ngày giờ nào với phương tiện
nào mà Tổng Thống muốn. Chính phủ chúng tôi cam kết
bảo đảm cho Ngài một đời sống xứng
đáng với cương vị Tổng Thống cho đến
ngày TT trăm tuổi già»
Tổng Thống
Trần Văn Hương mĩm cười trả lời :
«Thưa Ngài đại
sứ, tôi biết t́nh trạng hiện nay rất là nguy hiểm.
Đă đến đỗi như vậy, Hoa Kỳ cũng
có phần trách nhiệm trong đó. Nay ông đại sứ đến
mời tôi ly hương, tôi rất cám ơn Ông đại
sứ. Nhưng tôi đă suy nghĩ và quyết định dứt
khoát ở lại nước tôi. Tôi cũng dư biết Cộng
Sản vào được Saigon, bao nhiêu đau khổ nhục
nhă sẽ trút xuống đầu dân chúng miền Nam. Tôi là
người lănh đạo đứng hàng đầu của
họ, tôi t́nh nguyện ở lại để chia xẻ với
họ một phần nào niềm đau đớn tủi
nhục, nổi thống khổ của người dân mất
nước. Cám ơn ông Đại sứ đă đến
viếng tôi.»
Khi nghe câu «Les
États-Unis ont aussi leur part de responsabilités (Hoa Kỳ cũng có phần
trách nhiệm trong đó), đại sứ Martin giựt ḿnh
nh́n trân trân ông Trần Văn Hương. Năm 1980, ông Hương
thuật lại với tôi: Dứt câu chuyện, on se sépare
sans même se serrer la main» (GS Nguyễn Ngọc An. Cụ Trần
Văn Hương, đăng trên Thời Luận không rơ ngày)
Cựu đại
úy Nguyễn Văn Nhựt, sĩ quan tùy viên của phó Tổng
Thống Trần Văn Hương cho người viết
biết vào những ngày tháng cuối cùng trong tháng 4 ,1975, cụ
Trần Văn Hương đă nói với anh em phục vụ
tại phủ Phó Tổng Thống rằng: «Thấy các em c̣n
trẻ tuổi mà phải chịu hy sinh gian khổ v́ chiến
tranh, qua rất thương, nhưng số phận của
đất nước ḿnh là như vậy, ḿnh phải đánh
cho tới cùng »
Sau khi bàn giao
chức vụ TT cho Dương Văn Minh, tối 28 tháng
tư, cụ Trần Văn Hương đă dọn ngay về
tư gia ở trong hẻm đường Phan Thanh Giản.
Tuy nhiên, sáng hôm sau, ngày 29 tháng tư, cụ phải trở lại
dinh Phó Tổng Thống ở đường Công Lư một
lần cuối để tiếp kiến đại sứ
Martin khi Martin đên từ giă cụ.
Trong một cuộc
tiếp xúc với BS Nguyễn Lưu Viên, cựu Phó Thủ
Tướng VNCH, tại Westminster vào cuối 2ợ, BSViên có
cho người viết biết rằng vào sáng ngày 29 tháng 4
năm 1975, ông và bà Trần Văn Văn có đến thăm
cụ Trần Văn Hương một lần cuối và
cụ Hương đă nói với hai người rằng
hai vị đại sứ Pháp và Hoa Kỳ có đến mời
ông đi tị nạn, nhưng ông đă từ chối lời
mời của họ.
Vào năm 1978,
khi Việt Cộng trả lại «quyền công dân cho Dương
Văn Minh, các anh em đang bị tù học tập cải tạo
đều bị đi xem h́nh ảnh và phim chiếu lại
cảnh cựu «Tổng Thống» Dương Văn Minh đang
hồ hỡi hân hoan đi bầu Quốc Hội «đảng
cử dân bầu » của Cộng Sản.
Cụ Trần
Văn Hương cũng được CS trả lại
quyền công dân, nhưng cụ đă từ chối. Cựu
Tổng Thống VNCH Trần Văn Hương đă gởi
bức thư sau đây đến cấp lănh đạo chính
quyền CS :
«… Hiện nay vẫn c̣n có mấy trăm
ngàn nhơn viên chế độ cũ, cả văn
lẫn vơ, từ Phó Thủ tướng đến Tổng
bộ trưởng,các tướng lănh, quân nhân công chức
các cấp, các chính trị gia, các vị lănh đạo tôn
giáo, đảng phái, đang bị tập trung cải
tạo, rĩ tai th́ ngắn hạn mà cho đến nay
vẫn chưa thấy về.
Tôi là người đứng đầu
hàng lănh đạo chánh phủ VNCH, xin lănh hết trách
nhiệm một ḿnh. Tôi xin chánh phủ mới thả
họ về hết, v́ họ là những người
chỉ biết thừa hành mạng lệnh cấp trên,
họ không có tội ǵ cả. Tôi xin chánh phủ mới tha
họ về sum họp với vợ con, c̣n lo làm ăn xây
dựng đất nước.
Chừng nào những người tập
trung cải tạo được về hết, chừng
nào họ nhận được đầy đủ
quyền công dân, chừng đó, tôi sẽ là người
cuối cùng, sau họ, nhận quyền công dân cho cá nhân tôi
»
Cụ Trần
Văn Hương không hề nhận quyền công dân của
Cộng Sản và cho đến khi từ trần vào năm
1981 th́ cụ vẫn c̣n là công dân của Việt Nam Cộng
Ḥa.
(Trần
Đông Phong. Việt Nam Cộng Ḥa, 10 ngày cuối cùng.--
California : Nam Việt, 2006, tr. 352-355)