DÒNG TÂM
SỰ NHỎ
NPNA
Quê ta
đó, phía bên kia bờ biển
Thái Bình
Dương nay xa cách nghìn trùng
Ôi Vũng
Tàu, nỗi nhớ thật mênh mông
Những
thành phố, đồng bằng và sông núi …
Ta ra đi
với bao niềm hờn tủi
Bởi quê
hương đang nặng dưới gông xiềng
Và tự
do … tiếng gọi quá thiêng liêng
Mang ta
tới nơi chân trời xa lạ
Mảnh
hành lý đầy thương yêu nỗi nhớ
Người
ra đi tung đôi cánh thênh thang
Bỏ
lại sau lưng những lũy tre làng
Con phố
cũ, đường trơn màu đất đỏ
Nhớ Ðà
Nẵng, Nha Trang chiều lộng gió
Huế
cố đô với thành quách rêu phong
Ðà Lạt
mờ sương che phủ đồi thông
Cần
Thơ đó, bến Ninh Kiều sóng gợn
Phố
biển Vũng Tàu, một thời mới lớn
Dấu
chân xưa trên cát có còn chăng
Những
dòng sông êm ả tắm màu trăng
Con đò
nhỏ khua chèo trên bến cạn
Và tất
cả nhạt nhòa theo ánh sáng
Hòn
ngọc viễn đông, sắc thắm Sài Gòn
Thủ
đô một thời tình nghĩa sắt son
Bao
chiến sĩ vì quê hương nằm xuống !
Ta nhớ
rõ như in trong tâm tưởng
Những
con đường, dãy phố, những dòng sông
Những
cái tên quen thuộc đến nằm lòng
Từ Bình
Triệu chạy dài vô Chợ Lớn …
Dinh
Ðộc Lập, nhà thờ Ðức Bà, Bưu Ðiện
Chợ
Bến Thành, Cầu Muối, chợ Bình Tây
Chùa
Vĩnh Nghiêm vươn tháp nhọn, ai xây ?
Lăng Ông
đó … những mùa xuân hái lộc
Bao
thương nhớ, lòng ta nghe thổn thức
Những
dấu yêu, kỷ niệm một thời xa
Việt
Nam ơi … hỡi đất tổ quê cha
Xin trang
trọng gửi dòng tâm sự nhỏ …