ME SÀI GÒN
Xuân Phương
Sanh ra - Lớn lên, rồi phải xa Saigon. Hỏi lòng
dạ nào mà không nhớ, không thương? Thương
từ đầu con hẻm thương đi,
thương tuốt qua cuối dãy phố, thương
chạy băng ngang con đường; Thương từ
cơn mưa, thương đến cái nắng;
Thương tới giọng nói, thương cả nụ
cười, thương trầm, thương lắng con
người Saigon, nhất là thương luôn con gái Saigon!
Nhớ từng ly nước mía, nhớ đâu cuốn bò
bía, nhớ gì một trái me ngâm cam thảo... Thương
thương, nhớ nhớ - Vấn vấn, vương
vương - Thả hồn lan man à Bất chợt tâm tôi
bỗng nổi “sân si“ với những bài thơ, văn ca
tụng “những con đường Hà Nội với cây
sấu, cây bàng à“, hay “Huế với những cây xà cừ,
long não à“. Trời ơi! Saigon cũng có những con
đường me với lá bay bay là đà xao xuyến
hồn người góp phần, chớ bộ thua kém gì sao?
Saigon
nơi đó tôi đã lớn
Bỏ lại mảnh tình dưới hàng me - HMP
Những chiếc lá me li ti bay lất phất, nhẹ
vướng tóc người yêu ngày nào - Thơ mộng não
nùng - Không vậy mà nữ văn sỹ Hoàng Lan Chi trong bài
tùy bút “Đường không em anh đếm bước
nhiều hơn“ đã có câu: “Những con đường
đẹp bao giờ cũng phải có cây cao, bóng mát,
nhất là có hai hàng me xanh chụm đầu vào nhau thì
thật là tuyệt và... đừng có nhiều xe“.
Theo chị, ngoài đường Bà Huyện Thanh Quan
của thời trung học (vì chị là dân Gia Long), thì
đường Cộng Hòa, nay là đường Nguyễn
Văn Cừ, là con đường đẹp nhất nhì
của các trường đại học, đâu phải
chỉ có một mình con đường Duy Tân (Phạm
Ngọc Thạch) “cây dài, bóng mát“ hay được xưng
tụng mà thôi:
Chiều
nghiêng trên lối Cộng Hòa
Lá me tơi tả rơi vào tóc ai
Có người nhìn theo gót hài
Cổng trường Petrus nối dài hàng me - HMP
Đường Cộng Hòa mà chị cho là đẹp
chạy từ khúc bùng binh ngã bảy Nguyễn Hoàng( Trần
Phú),Hùng Vương, Lý Thái Tổ, Nguyễn Thiện
Thuật, Hồng Thập Tự (Nguyền Thị Minh Khai), Phạm
Viết Chánh đến khoảng đường Thành Thái
(An Dương Vương), chạy dọc ba trường:
trung học Trương Vĩnh Ký (trường chuyên
cấp ba Lê Hồng Phong), đại học Khoa Học
(Tổng Hợp) và đại học Sư Phạm Saigon. Gần đó có trường trung học
Bác Ái (Cao Đẳng Sư Phạm) và Trung Thu. Con
đường này thuở đó vắng vẻ và rất
rộng, ngoài đường chính lớn có hai chiều xe
chạy, còn có hai con đường nhỏ hai bên giành cho xe
đạp, nên vỉa hè tha hồ cho bà con lê la tán dóc, ăn
hàng ngoài đường. Khúc đường này lại
rợp bóng mát của những hàng me tây gốc to, tàn
rộng xòe ra để “nắng che, mưa đậy“ cho
khách bộ hành, nhất là các đấng học sinh, sinh
viên mọi thời. Chị Hoàng Lan Chi cũng có một
kỷ niệm nhỏ gắn liền với khúc
đường này qua bốn câu thơ:
Em
vẫn biết đường đến trường
nhiều ngã
Đường không em anh đếm bước nhiều
hơn
Gốc me tây anh vẫn thường đứng đợi
Nhớ em nhiều khi bóng ngả hoàng hôn
Hữu cảnh – Hữu tình. Trường Trương
Vĩnh Ký ngày đó, bên cạnh những hàng me tây chạy
dọc trước trường, ngay cổng trường
còn có hai cây phượng, mỗi lúc hè sang nở hoa rực
rỡ cả một góc trời. Hỏi sao mà các
đấng húi cua không “tức cảnh sinh tình“ như PKý HMP
trong đoạn văn dưới đây, trích trong truyện
ngắn Phượng Hồng của anh:
“Tiễn Thu ra khỏi trường, ngoài kia
đường phố vẫn đông người qua
lại, họ thờ ơ trước nỗi buồn
của hai người học trò chia tay. Minh dừng
lại trước cổng trường, nhìn theo dáng Thu
bước nhẹ về cuối đường, hai hàng
me rung nhẹ theo gió, lá me bay lả tả, tà áo trắng
phất phơ trong gió, mái tóc thề cuốn về một
bên. Hàng me dần khép theo từng bước xa dần. Bâng
khuâng chàng ngước mặt nhìn ngôi trường lần
cuối, nắng nhẹ lên cao, xác phượng rơi
lả tả khắp sân, rưng rưng hè đã về và
phượng đã hồng“.
Cũng có rất nhiều Petrus Ký thẫn thờ, thờ
thẫn ra thơ, chẳng hạn anh PQT:
Khi
không nhớ một trời đầy
Lá me xao xác cả trời bâng quơ
Cả trời mây đến lưa thưa
Cả trời trong mắt em vừa chớm ... say
Dân kẹp tóc Gia Long thì ngu ngơ, vu vơ,
thở nhẹ ra thơ như chị Vàng Anh:
Nhớ
ơi nhớ tuổi thơ xưa
Hàng me lá nhỏ đan thưa nắng vàng
Đơn sơ tóc thả dịu dàng
Con đường trắng mượt thênh thang lụa
chiều
Hay con đường lá me của Gia Long
Trần Thị Tâm:
Con
đường nào học trò
Tan học về qua ngang
Thả hồn bay lang thang
Trên những lá me vàng
Trường Gia Long (Minh Khai) được bao bọc
bằng bốn con đường: cổng chính Phan Thanh
Giản (Điện Biên Phủ), Ngô Thời Nhiệm,
Đoàn Thị Điểm và Bà Huyện Thanh Quan. Chỉ có
đường Bà Huyện Thanh Quan khúc gần Trần Quý
Cáp, Phan Đình Phùng mới có nhiều hàng me, còn ba
đường kia có rất nhiều cây sao, cây dầu và
cây nhạc ngựa. Trong khi con đường Nguyễn
Bỉnh Khiêm, gần trường Trưng Vương
mới thực đầy bóng lá me, mà mỗi buổi
trưa tan trường, có biết bao nhiêu anh chàng “ đứng
ngẩn trông vời áo tiểu thơ “:
Me
xanh lá đứng thuở giờ
Điểm trang vạt áo tiểu thơ trắng ngần
Trưng Vương từ đó rất gần
Trái tim đem bỏ mấy lần … còn không ?- TTSH
Trường nam trung học Võ Trường Toản
nằm sát bên trường nữ trung học Trưng
Vương: ”có sẵn địa lợi“ đã
đành. Trường nam Chu Văn An thường
được ghép đôi với trường nữ
Trưng Vương: yếu tố “thiên thời“, cùng là hai trường
trung học lớn nhất Hà Nội vào Saigon. Các nam sinh Pê
Ký chỉ còn nhờ vào vấn đề “nhân hòa“ mà thôi,
nhưng ngày ấy phe ta cũng nhất định không
bỏ cuộc, bởi vì “xưa nay nhân định
thắng thiên cũng nhiều“ như PKý Việt Hải:
Trưng
Vương khung cửa rủ hè
Đường về hai dãy hàng me thì thầm
Gió lùa kỷ niệm xa xăm
Gió đưa tà áo về thăm lại trường
Ngoài đường Nguyễn Bỉnh Khiêm, Saigon còn có
rất nhiều con đường lá me đẹp khôn cùng
với ắp đầy kỷ niệm như Phan Đình
Phùng (Nguyễn Đình Chiểu), Sương Nguyệt Anh à…
Ta
vẫn nhớ em về qua lối đó
Hàng me bên đường mở ngỏ em đi – HMP
Hay “đường cũ” Trần Quý Cáp
(Võ Văn Tần), Hồng
Thập Tự (Nguyễn thị Minh Khai):
Con
đường Trần Quý Cáp
Con đường Hồng Thập Tự
Anh còn nhớ không
Một thời yêu đương cũ
Hàng me già ướt đẫm trong mưa – Trần
Mộng Tú
Và “Saigon trên đường Nguyễn Du“
như trong thơ thi sỹ Nguyễn Tất Nhiên
Và
lá me rớt trên nụ cười
Đường Nguyễn Du còn thơ
Dù có đau ngẩn ngơ
Những con đường tình ta đi của Saigon
với những hàng me xao xác, xào xạc lá, đã từng
“trầm ngâm nghiêng mình“ chứng kiến bao nhiêu là chuyện
tình của thời mới lớn, đã im lặng
“đứng làm nhân chứng“ cho những bước chân
nhẹ nhàng, những giọng nói thì thầm, những
lời nói khe khẽ bên môi “Nói cho vừa mình anh nghe thôi” - NĐQ
Anh
sẽ nhớ Saigon ngày mới lớn
Thuở áo dài em trắng cả đường đi
Lối xưa nào chẳng có lá me bay
Em lồng lộng mà em gần gũi vậy – TTSH
Những cành lá me mơn mởn, biên biếc tàn xanh
đan chồng với nhau như tay người trong tay ta
- Trên cao líu lo chim hót trong nắng - Rợp bóng mát những buổi
trưa hè - “Hàng me cao lá hát như ru.”
Cái màu lá me xanh tươi “thật thà” của ngày cắp
sách đến trường. Không biết những cây me già,
thuộc loại cổ thụ này của Saigon đã
được trồng tự bao giờ? Chắc phải
cả trăm năm về trước.
Hàng
me xanh ngắt
Có tự bao giờ
Mà nay đứng đó
Cho em làm thơ
Con đường ta qua
Đến nay bao tuổi
Em qua trăm buổi
Em lại nghìn lần
Mà sao bối rối
Khi cầm tay nhau – Nguyễn Nhật Ánh
Saigon không có bốn mùa xuân, hạ, thu, đông. Saigon
chỉ có hai mùa mưa nắng đi đi, về về,
nên Saigon chỉ có mùa lá rụng. Khi đó, những lá me
mỏng manh vàng bay bay giữa trời, ngập ngừng
một thoáng trong gió,rồi nhẹ rơi la đà trên bãi
cỏ, bên vỉa hè hay dọc theo những con
đường.
Saigon
chẳng có mùa thu
Chỉ có những mùa lá rụng
… Từng chiếc lá rơi xao mặt đường
Cành me già thoảng chút hơi sương - Phạm Thành An
Mặc dù không có mùa thu, nhưng Saigon cũng có chút heo may
se lạnh, tươi mát những buổi sớm mai
cuối năm làm bâng khuâng lòng phố, lòng người
như trong thơ thi sỹ Trương Nam Hương:
Saigon
cũng có heo may
Không tin em thử giơ tay hứng thầm
Phố thêm một chút duyên ngầm
Kìa em, cành lá me nằm rất ngoan
Trong thi ca, khi nói đến những con đường
me, người ta nói đến hàng me, cây me, tàn me, gốc
me ... rồi đến cành me, nhánh me, nhưng
được nhắc nhở nhiều nhất vẫn là
lá me. Những chiếc lá me xôn xao mộng tình đầu:
Tim
em chưa nghe rung qua một lần
Làn môi em chưa hôn ai cho thật gần
Tình trần mong manh
Như lá me xanh
Ngơ ngác rơi nhanh – Nam Lộc
Lá me là loại lá kép chẵn, không có lông, lá
me mỏng manh nhỏ, hẹp và dài. Đọc thử bài “Thơ
tình Trên Lá” viết với lá me của nhà thơ Phạm
Thị Ngọc Liên:
Lá
me đứng như dấu sắc
Nằm im như một dấu huyền
Lại cũng giống như dấu nặng
Trên mặt đường làm duyên
Lá me rơi đầy trên tóc
Buông dài như dấu chấm than
Có người đi qua muốn nhặt
Lá cong như dấu hỏi vàng
Lá đi theo em xuống phố
Bỏ thời mực tím sau lưng
Vẩn vơ lá như dấu ngã
Trước những bước chân ngập ngừng
... Những bài thơ tình trên lá
Từng mùa xanh biếc trên tay
Những dấu sắc huyền hỏi ngã
Viết làm sao hết tình đầy ?
Kiếp người như “mưa gió bay
buồn lá me” trong thơ thi sỹ Trần Vấn Lệ:
Đời
người bao mất mát
Theo lá trôi.. về đâu
Ờ thì tôi đứng lại
Bạn cũng dừng bước chưa?
Ở lề đường nào xưa
Lá me Saigon rụng
Bông me cũng nhỏ, lấm tấm màu
vàng, dính nhau thành chóp và rụng sớm; Lá đài trắng,
cánh hoa vàng có gân đỏ hồng.
Dưới
tán me già hoa điểm vàng phai
Bông me vàng
tháng tư
lanh canh bóng nắng
... Bướm lẫn vào bông me
Bông me hòa trong nắng – Nguyễn Lập Em
Cây me thuộc loại thân đại
mộc,cao chừng 20m. Vì “bần giòn, ổi dẻo, me dai“
nên gỗ me dùng làm thớt rất tốt vì trơn tru, không
tỳ vết, ít bị mối mọt. Nhưng phần
thực dụng nhất của cây me vẫn là trái me, bởi
vậy ca dao miền Nam có câu:
Tiếc
công vun bón cây me
Me không có trái, chim mè đậu lên
Tiếc công rày xuống, mai lên
Mòn đàng, đứt cỏ không nên tại trời
Những hàng me với vô số chùm trái chín
đong đưa trên cao, như đang chọc thèm, như
đang mời gọi, như đang dụ dỗ bầy
con nít:
Lâu
lâu ngồi nhớ ngày xưa
Buổi trưa thường hái trộm me
Thằng trèo, thằng đứng làm thang
... Cây cao mấy cũng trèo lên
Chỉ vì cô bé mắt tròn xoe... mắt tròn xoe – NQH
Nếu không có người trèo lên hái hay dùng những cây
sào có gắn móc sắt để khoèo, thì chỉ có
nước đợi cho gió mạnh làm rớt chùm me chín
xuống mà thôi! Chùm me chín mà các bà, các cô Saigon mong đợi
là me thường, không phải là me tây hay me keo. (Me tây: trái
dẹp,dài chừng gang tay, giống như trái điệp
vàng, khi chín màu đen, ươm đầy mật, rất
ngọt, nhưng ăn dễ bị gắt, khé cổ. Me
keo: trái quăn, xoắn như lò xo, nạc me keo chín xôm
xốp, màu ửng hồng, hơi ngọt, ăn dễ
bị bón).
Trái me còn xanh thì cứng, vỏ dính chắc vào cơm me,
ăn rất chua. Dần dà trái lớn lên thì cơm dày lên,
hạt to ra, rồi thành me giốt: me vừa chín tới,
vỏ xốp đi, cơm me hơi bột, ăn chua chua,
ngọt ngọt. Khi trái me chín hẳn thì cơm me ngả màu
nâu đậm, nạc me chắc hay nhão, ngọt ít hay
nhiều còn tùy theo loại me như me ván, me đũa, me
ươn, me mật à Người Saigon dùng trái me
để ăn từ sống tới chín bằng nhiều
kiểu. Hồi xưa, hồi “Bảo Đại còn ở
truồng“, người ta có câu dzỡn: “Saigonnais ăn me...
ẻ chảy “!!!
Me sống hột còn non (ăn nhằm hột non rất
chát), được cạo vỏ nấu canh chua hay ăn
sống: chấm muối ớt, mắm ruốc hay
nước mắm đường kẹo như xoài
tượng, cắn một cái giòn hết biết! Me
chưa chín hẳn, hột còn xanh, được dùng làm me
dầm cam thảo, me ngâm nước đường,
mứt me. Me giốt thì ăn sống, có một ngôi vị
vững vàng trong lòng dạ các bà, các cô Saigon, hiếm
thấy ai chê! Cơm trái me chín dùng nấu canh chua; Làm me ngào
đường; Làm kẹo me; Làm ô mai me; Làm sauce đặc
biệt ăn với thịt heo quay, vịt quay cho bớt
ngán, vì vị chua làm giảm bớt cái béo ngậy của
món quay; Làm nước mắm me để chấm các
loại cá chiên, các loại khô cá hay trộn gỏi; Làm tôm,
cua rang me; Làm nước đá me à
Chiều
nay nhớ người theo từng món
Quà vặt bên đường dưới bóng me
Trái chua ngày ấy sao ngọt lịm
Đong đầy lưu luyến tuổi mộng mơ -
SLH
Me chín có mùa nên người ta phải muối me
để dùng quanh năm. Trái me bỏ vỏ,cho muối vào
phần cơm nạc me còn để luôn hột,
để phòng ngừa hư mốc. Me muối
được vô bịch, khằn lại, bán khắp
nơi: từ Nam ra Bắc, xuất cảng ra nước
ngoài. Bây giờ, vận dụng kỹ thuật tân tiến,
điều kiện vệ sinh cao hơn, người ta
sản xuất ra những gói me bột sấy khô, những
viên gia vị me cô đặc rất tiện lợi, dễ
dàng cho người tiêu thụ, nhưng người ta
vẫn còn ưa chuộng me muối để nấu
ăn như thường.
ME NGÂM, ME DẦM:
Me là loại trái khó tách vỏ nhất. Người ta
phải ngâm me trong nước muối đặc qua
nửa ngày. Vớt me ra, làm từng trái. Dùng dao mỏng, bén,
mũi nhọn cạo vỏ cuống me, rồi tách ,
gỡ vỏ me ra sao cho còn nguyên phần gân vỏ bao quanh
mỗi trái me và cuống mới khéo. Mổ dọc thân trái
me, moi bỏ hột và phần vỏ hột còn bám bên trong
ruột me, nếu còn sót vỏ hột sẽ bị
đắng. Làm đến đâu ngâm me vào nước
lạnh đến đó. Vớt me ra để ráo. Nấu
nước, đường và một ít cam thảo bắc
cho sôi, để nguội hoàn toàn, rồi bỏ me vào ngâm.
Có hai loại cam thảo: bắc và nam. Cam thảo
bắc - Licorice, được bán ở các tiệm
thuốc bắc dưới hình thức những lát
mỏng phơi khô, màu vàng đậm, thơm, vỏ
sần sùi, vị ngọt thanh. Cam thảo nam sắc vàng
lợt, gần như trắng, vỏ trơn, không thơm.
Me ngâm trong nước đường cam thảo
chừng nửa này là có thể nhấm nháp được
rồi, ăn rất giòn, nhưng không để lâu
được. Còn ngâm me lâu hơn, từ 3-10 ngày tùy theo ý
thích thì me giữ được lâu hơn, nhưng không giòn
vì teo bớt. Sau khi ăn hết me, nước ngâm me này
được dùng như một loại syrup giải khát,
nhất là nước ngâm me khoảng 10 ngày, sẽ có mùi
rượu nhẹ vì lên men.
MỨT ME
Làm mứt me rất công phu, đòi hỏi sự khéo léo,
tay nghề cao: từ chọn lựa me, tách vỏ...
đến sên me. Trước hết phải chọn trái me
không những dài, thẳng thớm để dễ làm, mà
còn phải to ngang, tròn đều để nạc dày.
Người ta có thể tách vỏ me bằng cách thủ
công là ngâm nước muối đặc như làm me
dầm, me ngâm, nhưng nếu muốn sản xuất
số nhiều thì có cách khác: Pha nước muối
đặc, cho me sống vào nấu sôi, nhỏ lửa
khoảng 30 phút hay hơn, sau đó để me ngâm trong
nước nóng cho đến khi nguội hẳn mới
lấy ra. Tách vỏ sẽ dễ dàng hơn, nhưng me
không được cứng và giòn, cho nên sau đó,
người ta phải ngâm me vào nước vôi hay vài hóa
chất nào đó cho me săn lại.
Sau khi tách vỏ xong, me được ngâm vào
nước muối một lần nữa để me
trắng đều, nhả bớt chất chua. Rồi
lấy hột xăm lỗ me và xả lại nước
nhiều lần cho me hết mặn. Để ráo. Sên
đường: giai đoạn quan trọng nhất. Đến
khi đường đã được sên chặt, đem
me ra hong cho ráo bớt. Thắng nước đường
thật kẹo, nhúng trái me sên rồi vào vài lần, cho đường
ngấm vào me không nhả được. Đem me ra
phơi nắng, rồi thoa một lớp nước
đường mỏng lên cho trái me có màu vàng tươi
trong, bóng mượt thì bọc lại bằng giấy bóng
kiếng. Mứt me là một trong những loại mứt
quý, mắc tiền của ngày lễ Tết. Nghe nói bây
giờ người ta còn chế thêm món mứt me mới
gọi là mứt me cay.
Ô MAI ME
Saigon không có trái mơ, trái sấu như ngoài Hà Nội,
nên người ta “ sáng kiến “ dùng trái me làm ô mai me chua
chua, ngọt ngọt, cay cay, thơm thơm, rỉ rả
cả ngày cũng thông cổ lắm. Nạc me chín lấy
hột, bỏ chút nước sôi, trộn chung với
đường; Gừng (lột vỏ, luộc sơ cho
bớt cay rồi xay nhuyễn); Trần bì (Vỏ quít khô bán
ở tiệm thuốc bắc. Dùng vỏ quít tươi
phơi khô lấy ở nhà thì thơm, ngon hơn); Cam
thảo bột; Chuối khô xay nhỏ; Chút ớt bột
nếu muốn cay cay. Sên tất cả các thứ trên
lửa nhỏ cho đến khi đặc lại. Phơi
nắng cho khô hẳn rồi gói lại bằng giấy bóng
kiếng trong.
CANH CHUA ME
Canh chua là món đặc biệt của người
miền Nam. Nói về canh chua thì “tràng giang, đại
hải“, cứ như là “khen phò mã tốt áo“, bởi vì: Tùy
theo địa phương - Có gì nấu đó - Thể
hiện sự trù phú về động, thực vật
của sông nước miệt vườn và tánh tình
thực tiễn, linh hoạt, không câu nệ của con
người miền Nam. Bài sưu tầm này chỉ xin nói
về canh chua nấu bằng me mà thôi.
Người ta dùng lá me non, trái me sống và nạc me chín
để nấu canh chua. Lá me non, trái me sống cho vị
chua thanh. Còn me chín thì chua đậm đà hơn để
đi với cái ngọt của đường giậm vô
canh chua. Lá me non được bóp nhẹ, để
tuốt cành và làm hơi dập lá, rồi bỏ thẳng
vào nấu như trái me sống. Còn me chín thì phải dầm
lấy nước cốt nấu, để đừng
làm đục nước canh chua.
Me thường được nấu canh chua với
nhiều loại cá như: cá hú, cá linh, cá mè vảnh, cá ngát,
cá ngạnh, cá tra (cá basa), cá úc, cá vồ ... nhưng xuất
sắc vẫn là cá lóc hay cá bông lau. Phần ngon nhất
để nấu canh chua là đầu cá. Dân “điệu
nghệ miệt vườn“, ngoài cơm ra, còn ăn canh
chua với bún tươi., rồi từ đó chế thêm
món lẩu canh chua. Lẩu canh chua cũng có: bạc hà,
đậu bắp, giá, cà chua... nhưng được
dọn riêng để ăn đến đâu, nhúng tới
đó chứ không bỏ luôn vào nồi nấu sẵn
như canh chua. Người ta bỏ lên mặt ngò om, ngò gai xắt
nhỏ rí hay tỏi phi, để hơi nóng bốc lên
tỏa mùi thơm điếc mũi. Canh chua me
thường được dọn chung với chén
nước mắm ngon nguyên chất, dầm ớt
thiệt cay. Ngoài cá ra, me còn dùng để nấu canh chua
với tôm, lươn .
Cũng “dài dòng văn tự“ để nói thêm canh chua me
không phải là canh me, chỉ khác có chữ chua mà “hai
phương trời cách biệt“ (như trường
hợp canh gà Thọ Xương hay được kể
lại như một mẩu chuyện tiếu lâm mà có
thật).
Khoảng năm 50, 60 của thế kỷ trước
(thế kỷ 20), tại Saigon có thịnh hành một hình thức
cờ bạc gọi là “đánh me“ hay “hốt me“.Thay vì
sử dụng hột súc sắc (xí ngầu), người ta dùng hột me
để chơi. Người làm chủ sòng, còn gọi là
nhà cái lấy đại một số hột me bằng
cách úp chén lại, hay dùng thanh cây gạt ngang, rồi
đếm coi số hột me bất kỳ đó chẵn
hay lẻ. Người chơi/ nhà con đặt tiền
theo hai cửa chẵn hay lẻ. Các con bạc ít tiền,
hoặc tính kỹ, đâu có dám đặt tiền liên
tục, thường có thói quen đoán hoặc canh
chừng, thí dụ sau năm ,ba lần chẵn thì
đặt lẻ “chẳng lẽ chẵn hoài mà chẳng
lẻ“ hay là canh chừng coi ai đang vận đỏ,
thường trúng liên tiếp thì đặt theo, cả hai
kiểu canh chừng, theo dõi này đều được
gọi chung là CANH ME. Danh từ canh me này đầu tiên phát
xuất từ trong giới cờ bạc, truyền
khẩu trong dân gian, và dần dà được dùng
“rộng rãi“ hơn để ám chỉ những hành
động “thừa nước đục thả câu“ thành
ra: dân canh me, canh me vượt biên, canh me chôm chỉa v.và (Càng không phải là canh chừng me chín
rụng để lượm ăn đâu nghe hì, hì)
Dân cờ bạc dùng hột me để
chơi trò đánh me ăn tiền, sát phạt nhau, chứ
bản thân hột me nào có tội tình gì. Hột me chín màu nâu
đen, dẹp, nhẵn bóng, cỡ bằng móng tay còn
được dùng để nấu chè, làm nước
đá me là một thứ giải khát hấp dẫn của
miền Tây.
NƯỚC ĐÁ ME
Hột me chín được lảy vỏ lấy nhân
đem rang chín vàng, rồi hầm thật kỹ khoảng
6, 7 tiếng cho mềm, nhưng không để bị nát.
Cơm me chín dầm nước, lọc xác, nấu nhỏ
lửa , bỏ nhân hạt me rang vào sên, đảo luôn tay
cho nước me chua sánh lại như kẹo, bọc quanh
nhân hột me, gọi là hột me sên. Khi uống ,
người ta bỏ hột me sên vào với nước
đá bào hay đập nhỏ, nước đường
trắng và đậu phọng rang giã giập.
Hồi trước, muốn có me chín để ăn,
dân Saigon phải đợi đến đúng mùa me rộ:
“mùa nào, thức ấy“. Bây giờ, có một giống me
nguồn gốc từ Thái Lan rất ngọt, có hầu
như quanh năm. Giống me này được du nhập
vào Việt Nam cũng khá lâu, từ vài thập niên
trước, nhưng người ta biết đến
nhiều trong thời gian gần đây thôi. Trái me Thái Lan này
ngắn, vỏ khô, ruột không đầy đặn
như me thường, các ngấn me rất sâu, làm các
đốt me nổi tròn vung lên như vỏ hột
đậu phọng, nên được gọi bằng
một cái tên khác rất tượng hình là me đậu
phọng. Các siêu thị Việt Nam ở California cũng thường
bày bán, gọi là me ngọt.
Ngọt thì phải công nhận loại me này ngọt
thiệt tình, nhưng mà (lại nhưng mà!) tánh tôi thuộc
kiểu hoài cổ, khuôn sáo à cho nên vẫn cứ ưng
bụng là trái me dù chín ngọt cũng phải có chút chua
chua, mới phải là me. Nè nghe! Me là tên Việt Nam mình, còn
người Tàu gọi là Toan đậu (Toan là chua rồi
còn gì nữa). Các nhà thực vật học thì gọi tên
khoa học của me là Tamarind Indica L, thuộc họ
Đậu (Fabaceae). Tên tiếng Anh là Tamarind. Tên tiếng
Pháp là Tamarinier - Me cứ mãi mãi, hoài hoài còn chua để trái
me xanh ai chia cho một nửa ngày xưa không bị chìm vào
quên lãng thời gian, mà thấm sâu trong ký ức tiếng hít
hà ê răng như bốn câu thơ của thi sỹ
Mường Mán:
Về
ngang qua trường cũ
Không dưng thèm vu vơ
Trái me ai chia nửa
Đến bao giờ thôi chua?
Về ngang qua trường cũ - Về
trên con đường xưa - Về thăm lại Saigon -
Saigon ngày em về:
Saigon
ngày em về
Chẳng biết buồn hay vui
Lòng bàn chân đo phố
Gần xa- Bao ngậm ngùi
Saigon ngày em về
Mùa xuân còn để dấu
Trên vai người sớm khuya
Chiếc lá me buồn nẫu - TTSH
Về nối lại những vòng tay
của bè bạn ngày nao - Về tìm lại những tình thân
lạc dấu:
Em
tội nghiệp như cành me trụi lá
Hạt sương khuya nuôi ngọn cỏ sân trường
Đêm tháng sáu, mưa có làm em nhớ
Đêm mưa nào, tôi bỏ trốn quê hương – Trần
Trung Đạo
Người có về thì giờ tóc đã hoa râm, ngậm
ngùi nhìn lại bàn ghế nơi quán nhỏ, băng đá
nơi công viên ngày xưa; Để nhớ lại những
lần hẹn hò, những tiếng khóc nụ cười;
Để tìm lại những khuôn mặt giờ đã ngút
ngàn, đã chập chùng hư ảo nơi góc biển chân
trời nào đó, xa xăm. Nhạc sỹ Trần Chí Phúc
trong bài hát “Saigon một thoáng 30 năm“ có đoạn:
Tôi
ngồi đây, cà phê quán cóc
ngắm lá me rơi ngập đường
Nguyễn Du tên cũ mơ áo em bay chiều nao
Chuyện đâu quá khứ như giấc chiêm bao
Còn “người đi xa qua biển sông ngàn phương“
vẫn ôm nỗi nhớ mong cũng như nỗi lòng
của thi sỹ Trần Vấn Lệ:
Chiều
hôm nay, nghe lạnh, biết là thu
Anh nhớ quá lá me vàng hồi đó …
Hồi đó em còn là cô bé nhỏ
Tóc thề buông che kín nửa bờ vai
Em tan trường về giữa lá me bay
... Anh chỉ nhớ đã hôn em ở mắt
Mắt em chao như thể lá me bay
... Saigon bây giờ, em không nhớ đến ai
Lá me bay, mùa thu, hẳn buồn- Em đã lớn
Lá me xanh khi đã nhuốm sắc vàng
Rồi sẽ rụng, trải lên đường quá
khứ
à Saigon bây giờ, nếu anh về làm khách lữ
Em làm gì, có nhoẻn nụ cười duyên ?
… Lá me vàng, mùa thu nào vẫn sáng
Chắc vẫn còn gài trên tóc em thôi
à Saigon bây giờ ra sao?
Anh hỏi mỏi, hỏi mòn
Lá me rụng trong hồn bay tứ tán
Bạn bè anh còn mãi tuổi xuân xanh
Như em vậy... Làm cho anh thương nhớ!
Saigon ơi, tại sao thương không ở
Nhớ mà đi, đi được, trời ơi!
SAIGON ƠI, TẠI SAO THƯƠNG KHÔNG
Ở? NHỚ MÀ ĐI, ĐI ĐƯỢC , TRỜI ƠI!!!
Một tiếng than gởi đến ông trời có làm
vơi bớt nỗi niềm? Tiếng kêu, tiếng rên,
tiếng la xuất phát từ bên trong con người
bật ra để giảm bớt áp lực, xung
đột của nội tâm. Cả hai câu thơ là một
tiếng kêu như rên, gói trọn một tâm sự, chứa
đựng một âm vang dằng dặc, lắng
đọng lại nơi đó chờ sự đồng
cảm, đồng điệu của người
đồng cảnh ngộ
Mỗi cảnh ngộ một tâm trạng. Không phải
chỉ có người ra đi mới vẫn mãi mãi còn yêu,
còn lưu luyến nhớ nhung Saigon như một khối
tình:
Đêm
nay ta nhớ về Saigon
Để thấy ai đó, còn ai mất ai
Để thấy trong gió chút me bay
Để thấy còn gì lúc tàn phai – HMP
Cho dù năm tàn, tháng lụn cứ trôi qua, kẻ ở
lại cũng yêu thương Saigon, cũng nhớ nhung
Saigon với một nỗi niềm riêng, một u tình canh
cánh bên lòng - thấy cái đã mất mà sợ cái đang còn rồi
cũng mất khi Saigon đã biến đổi,và sẽ
biến đổi nhiều hơn:
Đi
dưới hàng me – Đời lận đận
Phút giây chìm lắng bước khoan thai
Ta xưa chong mắt tình thơ dại
Ngát bóng me cao ngả rất dài à – TTSH
Dù là kẻ ở hay người đi, ta vẫn
hằng ấp ủ trong tim ta một mối tình từ ngàn
xưa còn tiếp tới ngàn sau với Saigon. Saigon của
ta - Có còn không tiếng lá me hát như reo vui trong gió - Có còn
không tiếng chim ríu rít trên cành cao chào nắng sớm - Có còn
không những vòng xe đạp quay êm ả trên
đường - Có còn không những dấu chân mà
bước ai đi còn in lại:
Từ
những cây me lá mướt xanh
Thong dong cho gió rúc thơm cành
Chẳng hay gió nói hay me nhắc
Em chớ vô tình đạp quá nhanh – Lê Hân
Chỉ còn là kỷ niệm - Những hình ảnh đã
mù khơi diệu vợi, nhưng trở về trong
những giấc chiêm bao, lại vẹn nguyên trong ký ức
- Đâu cần phải bước chân đi mới là chia
lìa, người ta có thể đánh mất nhau ngay trong
cả những phút giây gần gũi, kề cận nhau
đó mà quên lãng, xa xôi - Saigon trong tâm vẫn long lanh, vẫn
sáng ngời, vẫn đong đầy và chất chứa:
Saigon
vừa nắng đã mưa
Me chưa thu
đã ngu ngơ
rơi đầy
Chưa lơi lỏng
nửa vòng tay
Đã nghe
văng vẳng
những ngày xa nhau
Saigon
tươi rói cơn đau
Bóng ai
hẫng
một chiều sâu lạ thường - TTSH
Saigon của tôi với những hàng me thủy chung, dù
đã phải trải qua bao thăng trầm thay
đổi, bao dâu bể đoạn trường của
năm tháng, dù đã khép kín tâm sự, dù đã u uất chán
chường. Đã có bao nhiêu con đường me bay
giờ đang u sầu, thảm thương với
những mé cây bị cụt nhánh, những đầu cây
bị đốn mất, những rễ con, rễ cành
bị chặt đứt từng mảnh ra khỏi rễ
cái, những thân cây còn sống bị lột da, bóc vỏ.
Làm sao mà cây không khô héo đi ? Làm sao mà cây không chết cho
được ? Làm sao cây còn cơ hội sống còn ?
Những cây me nói riêng, những cây xanh nói chung, những
bộ máy hô hấp thiên nhiên của Saigon đang dần
dần “ bỏ phố... về trời “.
Nhưng
anh vẫn cần nói cùng em về hoa cỏ
Về những vòm me không ai có thể đốn mất
của mình
Về những chuồng bồ câu màu hồng trên mái ngói
Về tím đỏ ráng chiều
Về vạt nắng bình minh
… Dẫu bóng mát vòm me chưa che tròn lưng
những đứa trẻ con lượm rác bên
đường
Dẫu đã xuất hiện quá nhiều kẻ vác súng
săn
tìm bầy chim thành phố
Và có người lạnh nhạt nhìn nhau
nhân danh cơm áo – Đỗ Trung Quân
Người ta nói Saigon bây giờ đang “ thay da,
đổi thịt “ để cho kịp “ vươn lên
tầm cỡ quốc tế “ với những tòa nhà,
những cao ốc “ hiện đại, đa văn hóa “
đủ cỡ cấu trúc cũng như đủ
kiểu kiến trúc. Có người kể Saigon bây giờ
khác ngày trước nhiều lắm, Saigon bây giờ là
mảnh đất của những sự khác biệt
đối chọi nhau chan chát, thậm chí triệt tiêu nhau
không thương tiếc mà ... vẫn cùng nhau tồn
tại. Có người than Saigon bây giờ đầy
bụi bặm, khói xe:ô nhiễm không thua bất kỳ thành
phố lớn nào trên thế giới!!!
Cuồn
cuộn đường trong biển người
Cà phê giọt đắng ngậm ngùi cố hương
Em ơi! Em có còn thương
Hàng me xanh mát con đường em đi - HMP
Vẫn luôn nghĩ mình là người Saigon - Vẫn luôn
coi mình là người Saigon dù không còn “ trú mưa, che nắng
“ dưới một mái nhà xây trên đất Saigon, không còn
sống ở Saigon, không còn hít thở không khí Saigon - Lòng
người Saigon xa Saigon này không khỏi khắc khoải,
ưu tư : “ Saigon bây giờ có còn là một Saigon
đẹp lắm, Saigon ơi, Saigon ơi à như trong
nhạc phẩm của nhạc sỹ Y Vân cách đây vài
thập niên trước nữa hay là không rồi? “.
Saigon
cơn mưa bất chợt
Hàng me ngày đó phai nhợt lung lay
Chốn cũ giờ em có hay
Hàng me tơi tả ngày nay đổi dời – HMP
Tôi đang ở cái tuổi lưng chừng nửa đời
“trời còn xa, đất chưa gần“, gọi nôm na là
sồn sồn - Chưa đủ kinh nghiệm, từng
trải để là một bậc cao niên mang trong lòng
những hình ảnh “Saigon năm xưa“ của thời tác
giả Vương Hồng Sển, hay lâu hơn nữa
của thời “đất thanh bình hàng trăm năm
trước“ - Cũng đã quá xa cái tuổi nhỏ chỉ
thu trong tầm mắt một Saigon hiện tại - Saigon
của tôi ở trong ký ức mỗi ngày mỗi phai một
chút của chính tôi, cộng thêm những hình ảnh,
những văn chương thi phú tôi thu thập qua sách
vở, báo chí. Cho nên cỡ gì thì tôi nhìn Saigon cũng theo kiểu
chủ quan của mình cho mà coi. Bởi vì vậy:
Anh
phải nói với Saigon mưa nắng
Những tàn me óng ánh cả hoàng hôn
... Anh phải nói với Saigon ngai ngái
Những hương nồng nấn ná chẳng tan đi
Anh sẽ nói với lời anh ảo thệ
Em hay người hồ dễ khó quên nhau
à Anh phải nhắc với Saigon vời vợi
Bởi yêu em nhớ mãi tháng giêng hồng - TTSH
THÁNG GIÊNG – MÙA XUÂN – HY VỌNG.
Tháng giêng là tháng dần, gọi là “Tam Dương khai thái
“ với quan niệm tam dương đồng hành, sẽ
mở ra sự tươi đẹp của vũ trụ
và đời sống con người: vì dương khí tràn
đầy, vạn vật hồi sinh. Mùa xuân ứng
với quẻ Chấn ( sấm ) trong dịch lý, có ý
nghĩa rung chuyển, rạo rực; Mùa xuân mang hình ảnh
của cỏ cây xanh biếc, hoa lá mơn mởn: thiên nhiên
tươi tốt; Mùa xuân là thời điểm âm
dương giao hòa và khai mở niềm vui, tình yêu
thương. Mầm hy vọng nảy chồi. Niềm
lạc quan dâng đầy - Saigon không lạc mất tên - Tên
Saigon vẫn tồn tại, vẫn luôn được
nhắc nhở trên môi, trong lòng, trong hồn của
nhiều, rất nhiều người .
“Địa danh là một cái tên được thành hình
không chỉ trong một giờ, một phút, một giây...
nào đó, khi có một ông ngồi cao ngất ngưởng
đặt bút ký tên vào một tờ văn bản, là xong.
Địa danh, nó phải được truyền lưu
bằng miệng từ người này sang người
khác, từ thời này sang thời khác – Nó là lịch sử,
không thể khác – Một con người dù vĩ đại
cỡ nào, dù công trạng có vá trời lấp bể,
vẫn không nên, không phải khi trở thành một
địa danh. Một con đường, một dòng kinh,
một tòa tháp, một lăng tẩm à đã là quá
đủ - Một thành phố, vượt lên rất
nhiều, ngoài công sức của con người, nó còn là
một tập hợp nhiều lẽ cao hơn, rộng
hơn trong cả một quá trình hình thành. Một cái tên
người, dứt khoát không đủ rộng, không
đủ sâu để dung chứa nó. Từng cá nhân,không là
gì cả, trước sự vĩ đại của nhân loại
kéo dài theo lịch sử. Bất cứ gượng ép nào
rồi cũng tàn phai, mai một, đó là điều
chắc chắn “ – BC
Đi
dưới hàng me – hồn hạnh ngộ
Thăm thẳm xanh vào nửa tỉnh, mê - TTSH
Saigon dù rất đỗi nắng mưa: chợt
mưa, chợt nắng, nhưng Saigon lại đặc
biệt chính nhờ Saigon rất bền chặt, thủy
chung với hai mùa mưa nắng đó. Dẫu là nắng
hay là mưa, người Saigon “lỡ trót đều ưa“,
đã buồn vui theo Saigon mưa nắng. Nếu ta còn luôn
luôn nhớ nhung, luôn luôn thương yêu, luôn luôn tin
tưởng và không bao giờ ngưng hy vọng thì một
ngày không xa, trong tương lai gần: Saigon sẽ dựng
xây trở lại hình ảnh “Hòn Ngọc Viễn Đông“ -
Để ta còn được đi dưới những
hàng “mưa me” của Saigon chân tình của nắng trong
mưa.
Xuân Phương
Nguồn: http://dactrung.net