Ca dao miền Nam

     

        C

     

      Cá kèo mà gặp mắm tươi,

        Như nơi đất khách gặp người cố tri.

     

      Cá không ăn câu thật là con cá dại

    Vác cần câu về nghĩ lại con cá khôn.

    (Con cá không ăn câu thì nghĩ rằng con cá dại,

    Mà xách câu về nhà nghĩ lại con cá khôn.)

    (Cá không ăn câu kêu rằng con cá dại

    Cá mắc câu rồi đổ tại cá tham ăn.)

    (Con cá chả ăn câu thiệt là cá dại,

    Câu anh cầm, câu ngãi câu nhơn.)

     

      Cá lên trên thớt hết nhớt, con cá khô

    Gặp gái không ghẹo trai khờ, gái chê.

     

    • Cá lý ngư sầu tư biếng lội

      Chim trong rừng sầu cội biếng ăn.

     

      Cá nằm trong chậu xòe đuôi

    Mình về ở bển cho tôi theo cùng.

     

      Cá rô ẩn bóng chân trâu

    Một trăm quân tử tới câu không màng.

     

      Cá rô ăn móng, dợn sóng dưới đìa,

    Cha mẹ phân chia, anh đừng lìa mới phải.

    Anh ở như vầy bạc ngãi với em.

    (Cá rô ăn móng, dợn sóng dưới đìa

    Cha mẹ phân chia, anh đừng lìa mới phải.

    Sao anh bạc ngãi, đành đoạn bỏ em.)

    (Cá rô ăn móng, dợn sông dưới đìa

    Ba má không thương nên vặn khóa bẻ chìa

    Chìa hư, ống khóa liệt, hai đứa mình từ biệt mẹ cha.)

    (Ca rô ăn móng, dợn sóng giữa đìa

    Kẻ nơm người xúc, biết vìa tay ai.)

    (Cá rô ăn móng, dợn sóng dưới đìa

    Chờ người quân tử trở vìa kết duyên.)

     

    • Cá rô ăn móng đường cày

       Chuyện khôn chuyện dại ai bày cho em.

     

    • Cá rô ăn móng trong lùm

      Biết dâu nhân hậu chỉ giùm cho em.

     

      Cá sầu ai cá chẳng quạt đuôi,

    Như lan sầu huệ, như tôi sầu chồng.

     

     Cá sặt mà rượt cá rô

    Ăn nói xô bồ chẳng biết trước sau.

    (- Cô kia cấy đất bên cồn,

    Tôi nghe tiếng đồn chữ nghĩa nhắp nhem.

    Sao không chịu học cô em?

    Cô đẹp mà dốt ai thèm ưng cô 

    - Cá sặc mà rượt cá rô,

    Ăn nói xô bồ chẳng nghĩ trước sau.

    Anh kia đừng có chiêm bao!

    Ai dốt hồi nào, anh dám chê khen ?)

     

    • Cá trê mà nấu canh bầu.

    Chồng chan, vợ húp, gật đầu khen ngon.

    (Đầu (Râu) tôm nấu với ruột bầu

    Chồng chan, vợ húp, gật đầu khen ngon.)

     

    • Cá về chợ Dĩnh hết mong

    Em về Ðồng Tháp bỏ chồng cho ai.

     

    • Cách nhau một bức rào thưa,

    Tay chùi nước mắt, tay đưa miếng trầu.

     

      Cái quả năm ngăn trong lòng sơn đỏ,

    Mấy lời to nhỏ anh bỏ bạn sao đành.

    Chừng nào chiếc xáng nọ bung vành,

    Tàu Tây kia liệt máy, anh mới đành bỏ em.

     

      Cái Răng, Ba Láng, Vàm Xàng, Phong Ðiền

    Anh có thương em thì cho bạc cho tiền

    Ðừng cho lúa gạo xóm giềng cười chê (họ hay).

    (Cái Răng, Ba Láng, Vàm Xáng, Xà No,

    Anh có thương em, xin sắm một con đò,

    Để em qua lại mua cò gởi thơ.)

     

      Cái sao Ðẩu đổi về bên Bắc

    Sông Giang Hà biết đâu đục, đâu trong

    Ðôi ta hẹn nhau tình vợ nghĩa chồng

    Anh ra về để em ở lại, không khác nào con cá nó ẩn rong chờ mồi.

     

    • Cải lên ba lá ngắt ngồng*

    Mẹ già đơn chiếc, lấy chồng sao nên. *bông cải

     

      Cảm ơn bông súng, củ co

    Nợ nần trả hết, anh lo cưới nàng.

     

      Cảm thương ô dước, bời lời

    Cha sao, mẹ sến dựa nơi gốc bần.

     

      Cang thường ba má biểu đừng

    Mạ non nước lớn e chừng rễ (rể) hư.

     

      Canh bầu dễ nấu, khó nêm 

    Ban ngày kêu chị, ban đêm kêu mình.

     

      Canh chua điên điển cá linh,

    Ăn chỉ một mình nên chẳng biết ngon.

     

      Canh khuya thắp chút dầu dư,

    Tim loan cháy lụn thiếp sầu tư một mình.

     

      Cao ly sắc với ngưu hoàng,

    Uống không mát dạ bằng thiếp với chàng gặp nhau.

     

      Cau ăn là nghĩa, thuốc xỉa là tình

    Ðội ơn phụ mẫu sanh mình dễ thương.

     

      Cần câu bạc cột chặc dây tơ

    Câu chơi trăng sáng, trăng mờ không câu.

    (Cần câu trúc cột chặc dây tơ

    Sáng trăng câu giỡn, trăng mờ không câu.)

     

      Cần chi cá lóc, cá trê,

    Thịt chuột, thịt rắn, nhậu mê hơn nhiều.

     

      Cần Thơ gạo trắng, nước trong,

    Ai về xứ Bạc, thong dong cuộc đời.

     

      Cần Thơ là tỉnh, Cao Lãnh là quê,

    Anh đi lục tỉnh bốn bề,

    Mải lo buôn bán không về thăm em.

     

      Cất mái chèo loan em nhìn chàng rơi lụy,

    Thổn thức gan vàng tấn dị thối nan.

    Nhái kêu chiều xuống mé mương,

    Thiếp nay đà an phận, còn thương nỗi chàng.

     

      Cất tiếng than hai hàng lệ nhỏ

    Anh nói thương em rồi lại bỏ em đây.

     

      Cầu cao ván yếu Con ngựa nhỏ xíu nó chạy tứ linh

    Anh đi đâu tăm tối một mình

    Lại đây gá nghĩa chung tình với em.

    (Cầu hư, nhịp gãy, ngựa chạy tứ linh

    Em đi đâu tăm tối một mình

    Hay là em có tư tình với ai!?)

    (Cầu cao, ván yếu, gió rung

    Anh thương em thì thương đại,

    Còn ngại ngùng thì đừng thương.)

    (Cầu trôi ván nổi, cúc lại linh dinh

    Trai như anh có chữ trong mình

    Gái có chồng rồi anh đừng chọc

    Mới thiệt tình trai khôn.)

     

      Cây bần gie, cây bần liệt, diệc đậu cây chanh

    Ai đi thấp thoáng giống dạng người nghĩa mình

    Lột khăn, quăng nón, quay mặt lại em nhìn

    Phải duyên em kết, phải tình em theo.

     

      Cây bần ơi hỡi cây bần

    Lá xanh bông trắng lại gần không thơm.

     

      Cây bần soi bóng ghe nghèo

    Qua sông gặp gió em chèo cùng anh.

     

      Cây bình linh lá cũng bình linh

    Gá duyên không dược một mình chèo queo.

     

      Cây bồn bồn lá cũng bồn bồn

    Gá duyên chẳng đặng, họ đồn em hư.

     

      Cây cao bóng mát ngả sát hàng rào

    Xin cho thấy mặt, không chào cũng vui.

    (Cây cao bóng ngã qua rào,

    Mong sao gặp mặt không chào cũng no.)

     

      Cây cao chẳng quản gió lung*,

    Đê cao chẳng quản nước sông tràn vào.* lung=nhiều

     

      Cây cau nhặt mắt, gió quặt không dám trèo

    Thương em để dạ, chịu nghèo đôi năm.

     

      Cậy cùng đèn hạnh, tim lê

    Mực mài nước mắt, thơ đề chéo khăn.

     

      Cây da Bình Ðông Cây da Bình Tây

    Cây da Xóm Củi Cây da Chợ Ðũi Ba bốn cây da tàn

    Anh với em một tổng, khác làng

    Muốn phân nhân ngãi, rõ ràng khó phân.

    (Cây da làm sao bạn ơi.

    Cây da Bình Ðông Cây da Bình Tây

    Cây da Xóm Củi Cây da Chợ Ðũi Ba bốn cây da tàn.

    Trát quan trên gởi giấy xuống làng:

    Cấm điếm, cấm đàng, cấm tùng tam tụ ngũ,

    Cấm đủ phu thê, cấm không cho trai dựa gái kề.

    Ðể cho người cũ trở về với duyên xưa.)

     

      Cây da Chợ Đũi nay nó trụi lủi, trốc gốc, mất tàn,

    Tình xưa còn đó, ngỡ ngàng nan phân!

     

      Cây da rụng lá đầy đình

    Bao nhiêu lá rụng thương mình bấy nhiêu.

     

      Cây da trốc gốc, cái miễu còn ngồi

    Người thương đâu mất chỗ ngồi còn đây.

     

      Cây da trốc gốc, thợ mộc đang cưa,

    Gặp em đứng bóng ban trưa,

    Trách trời vội tối, phân chưa hết lời !

     

      Cây da trước miễu ai biểu cây da tàn

    Bao nhiêu lá rụng em thương chàng bấy nhiêu.

     

      Cây đứng giữa đồng, gió thổi lồng còn ngã

    Mình thương tôi, khoan đã mình ơi.

     

      Cây khô để lại lá vàng

    Người đi để lại muôn ngàn nhớ thương.

     

      Cây khô nghe sấm nứt chồi

    Tình chồng nghĩa vợ, giận rồi lại thương.

     

      Cây kiểng trồng rào rấp xung quanh

    Vì anh vô ý, cây kiểng đương xanh vội tàn

    Anh gặp em đứng lại giữa đàng

    Muốn phân nhơn nghĩa, ngỡ ngàng khó phân.

    (Cây kiểng trồng rào rấp xung quanh

    Sợ loài ong bướm lanh chanh kiểng tàn.)

     

      Cây kiềng vàng đeo lâu còn đỏ 

    Ðôi đứa mình còn nhỏ còn thương.

    (Dẫu cho cha mẹ không thương,

    Đôi ta trải chiếu ngoài đường lạy vô.)

     

      Cây oằn nhờ bởi tại hoa

    Qua thương nhớ bậu chẳng qua vì tình

    Thương em thương dạng, thương hình

    Thương bàn tay em rẽ mạ cắm xuống sình, anh cũng thương.

     

      Cây oằn vì bởi gió Nam,

       Xa mình vì bởi phụ mẫu tham chỗ giàu

     

      Cây oằn vì bởi trái sai,

    Xa em vì bởi ông mai ít lời.

     

      Cây tre nhặt mắt, gió quặt ngọn tre oằn

    Nghe anh cất tiếng cười gằn, em trở gót thối lui.

     

      Cây vông đồng gói chẳng đặng nem,

    Tại anh chậm bước nên em có chồng.

     

      Cây vông đồng không trồng mà mọc,

    Con gái xóm (xứ) nầy không chọc mà theo.

     

      Cây vông đồng không trồng nó mọc

    Còn rễ vông đồng nằm dọc nằm ngang

    Trái dưa gang sọc dài sọc vắn

    Còn ngọn rau đắng trong trắng ngoài xanh

    Anh có thương em thì đừng dỗ đừng dành

    Chờ nơi phụ mẫu định, phụ mẫu đành em sẽ ưng.

     

      Cô ba, cô bảy có chồng

    Xe kéo (xe hơi) chạy trước, ngựa hồng chạy sau.

     

      Có chà, cá mới ở đìa,

    Có em, anh mới sớm khuya chốn nầy.

     

      Có chồng anh cũng thương đùa

    Dẫu vô khám lớn đẩy xe rùa anh cũng ưng.

     

      Có gió giông hung mới biết tùng bá cứng,

    Nhờ ngọn lửa hồng mới rõ thức vàng cao,

    Thuyền quyên sánh với anh hào,

    Vốn không thả lý, gieo đào như ai!

     

      Cô kia cười cợt ghẹo trai

    Cái miệng méo xẹo như quai chèo đò.

     

      Cô kia má đỏ hồng hồng,

    không biết chữ nên chồng cô chê.

    Cô đi ba tháng cô về,

    Quốc ngữ thông suốt chồng mê thấu trời.

     

      Có răng thì răng để nhai

    Không răng lợi gậm không sai miếng nào.

     

      Có thương thì nói anh mừng

    Không thương thì nói anh đừng xuống lên.

     

      Có thương thì thương cho chắc

    Có bỏ thì bỏ cho luôn

    Ðừng làm theo thói ghe buôn

    Khi vui cặp bến, khi buồn nhổ neo.

    (Có thương thì thương cho chắc

    Có trục trặc thì trục trặc cho luôn

    Ðừng làm như con thỏ đứng đầu truông

    Khi vui giỡn bóng, khi buồn giỡn trăng.)

     

      Có trăng anh phụ lồng đèn

    Ðặng nơi sang trọng lời nguyền quên ngay.

     

      Cóc nghiến răng còn động lòng trời

    Cũng vì em có điệu cười mím chi.

     

      Cơm ăn ba chén lưng lưng,

    Uống nước cầm chừng để dạ (bụng) thương em.

     

      Con cá đối nằm trên cối đá, 

    Con chim đa đa đậu nhánh đa đa.

    Chồng gần không lậy, bậu lậy chồng xa.

    Mai sau cha yếu mẹ già

    Chén cơm, đôi đũa, bộ kỷ trà (chén trà) ai dưng (bưng)?

    (…. Mai sau cha yếu mẹ già

    Gối nghiêng ai sửa, chén trà ai dưng.)

     

      Con cá đối nằm trên cối đá,

    Con mèo đuôi cụt nằm mục đuôi kèo.

     

      Con cá lia thia tàu đóng bọt trên ngọn cỏ lông công.

    Anh đứng làm trai lấy gái có chồng,

    Ðêm lo ngày sợ phập phồng lá gan.

    (Con cá lia thia làm bọt ở bụi cỏ lông công

    Anh ơi, đừng chọc gái có chồng

    Ðêm lo ngày sợ phập phồng lá gan.)

    (Cá lia thia nổi bọt trên đọt bồng bồng

    Phận em là gái có chồng anh thương.)

    (Cá lia thia nổi bọt trên đọt bồng bồng

    Phận em là gái có chồng có con.)

     

      Con cá lóc nằm trong bụi lách

    Con chim le le đứng đó mà lo

    Lo cho biển cạn thành gò

    Sông sâu lấp lại, con đò thôi đưa.

     

      Con cá lưỡi trâu sầu ai méo miệng,

    Con cá trèn bầu nhiều chuyện trớt môi.

    (Con cá lưỡi trâu vì đâu méo miệng

    Con cá trèn bầu nhiều chuyện sứt  môi.)

     

      Con cá lý ngư sầu tư biếng lội,

    Con chim xa cành sầu cội biếng bay.

    Sao hôm còn đợi sao mai

    Chồng mà xa vợ hỏi ai không buồn?

    (Cá Lý Ngư sầu tư biếng lội, 

    Chim trong rừng sầu cội biếng ăn.

    Anh thương em nhiều nỗi long đong,

    Con thơ tay bế tay bồng,

    Muốn vô chắp nối em bằng lòng hay không ?)

     

      Con cá muối già thành ra con mắm

    Vợ chồng già thương lắm, bớ ông!

    Lỡ tay làm bể ô đồng

    Của vợ công chồng, kể lể làm chi.

     

      Con cá tróc vi hiềm vì nước chảy

    Cái cần câu gãy vì vướng gốc tre gai

    Không xong cũng tại mối mai.

    Nên duyên trắc trở tình nầy không quên.

     

      Còn cha, còn mẹ thì hơn

    Không cha, không mẹ như đờn đứt dây

    Ðờn đứt dây còn xoay còn nối

    Cha mẹ chết rồi, con phải mồ côi.

    (Lòng con thảo như giọt sương hạt bụi,

    Công mẫu từ như ngọn núi Thái Sơn.

    Có cha, có mẹ thì hơn,

    Không cha, không mẹ như đờn đứt dây)

     

     Còn cha, gót đỏ như son,

    Ðến khi cha chết, gót con đen sì.

    (Còn cha, gót đỏ như son

    Một mai cha thác, gót con như (dính) bùn.)

     

      Con chi rọt rẹt sau hè

    Hay là rắn mối tới ve kỳ đà.

     

      Con chim buồn, chim bay về núi

    Con cá buồn, cá chúi xuống ao

    Anh buồn, cởi áo xem bâu

    Em buồn, em thấy đâu đâu cũng buồn.

     

      Con chim buồn, con chim bay về cội

       Con cá buồn, con cá lội trong sông.

       Em buồn, em đứng em trông,

       Ngõ thì thấy ngõ, người không thấy người.

     

      Con chim chà chiện nó bay thấp liệng cao

    Nó kêu lăng lăng líu líu 

    Ðôi đứa ta lận đận lịu địu, sao nỡ dứt tình

    Thà không anh ở một mình

    Kết duyên rồi lại bạc tình sao nên.

     

      Con chim chìa vôi bay ngang đám thuốc,

    Con cá bãi trầu lội tuốt mương cau.

     

      Con chim dậu dựa cành dâu

    Sao mình bỏ thảm, bỏ sầu cho tôi.

     

      Con chim nho nhỏ, cái mỏ nó dài

    Cái duyên nó đẹp, anh có tài em thuơng.

     

      Con chim nho nhỏ,

    Đỏ mỏ xanh lông.

    Đỏ mồng xanh kiếng,

    Nó kêu xao xuyến,

    Nhiều tiếng lạ lùng.

    Kêu sao cho quân tử nghe cùng,

    Phải duyên thì kết, phải lòng thì thương.

    (Con chim nho nhỏ,

    Cái lông nó đỏ,

    Cái mỏ nó vàng.

    Nó kêu người ở trong làng,

    Đừng ham lãnh lụa phụ phàng vải bô.)

     

      Con chim phụng bay ngang qua chợ

    Anh lấy em về làm vợ, nuôi con.

     

      Con chim se sẻ nó đẻ cột đình

    Bà ngoại đẻ má, má đẻ mình chớ ai!

     

      Con chim trên nhành, chim kêu thỏ thẻ

    Vợ xa chồng, há lẽ nào vui.

     

      Con chim trên rừng (cành) cắn cây ngậm lá,

    Con cá ngoài biển ẩn đá ngậm sao.

    Em gặp anh, sao em không hỏi, không chào ?

    Hay là em đã có nơi nào nên em làm lạ với anh (bỏ, phụ anh)?

     

      Con cò nó mổ con lươn

    Bên tình, bên nghĩa, anh thương bên nào?

    Hai tay anh nắm trái đào

    Bên tình, bên nghĩa, bên nào anh cũng thương.

    (Con cò nó mổ con lươn,

    Bớ chị ghe lường muốn tía tôi hôn ?

    Tía tôi thiệt ngộ quá chừng *,

    Cái lưng mốc thít, cái đầu chôm bôm) * Tía tôi lịch sự lịch sàng

    Chèo ghe bán cá lòng tong,

    Bớ chị ghe lồng muốn tía tôi không?

    Tía tôi lịch sự lịch sàng,

    Cái lưng mốc thít, cái đầu chôm bôm)

     

      Con cò núp bụi lúa xanh

    Chờ con cá đến như anh chờ nàng

    Con cò núp bụi lúa vàng

    Chờ con cá đến như nàng chờ anh.

     

      Con cò trắng tợ như vôi

    Ai muốn làm bé cha tôi thì về.

    (Con cò trắng tợ như vôi

    Ðôi mình xứng lứa vừa đôi quá chừng.)

     

      Con cua anh không sợ, anh sợ con còng

    Dao phay anh không sợ, sợ em ở hai lòng hại anh.

     

      Con cua kình càng* bò ngang đám bí

    Thấy chị hai mày, tao để ý tao thương.

    (Con cua kình càng bò ngang dám bí

    Thấy em nhu mì anh để ý anh thương.

    Con cua kình càng bò ngang gốc mận

    Thấy em còn lận đận anh thương. …)

     

      Con cua nó ở dưới hang

    Nó nghe giọng lý kình càng bò lên.

     

      Con cút cụt đuôi, ai nuôi mầy lớn ?

    – Dạ thưa bà (thầy), con lớn mình ên (con).

     

      Con dế kêu sầu, sao anh không bắt ngắt râu

    Ðể nó kêu rỉ rả suốt đêm thâu, em buồn.

     

      Con đừng nghe theo thằng hám sắc lưu linh

    Lánh xa tửu điếm, trà đình chớ vô.

     

      Còn duyên kẻ đón người đưa

    Hết duyên đi sớm về trưa một mình.

       (Còn duyên như tượng tô vàng,

    Hết duyên như ổ ong tàn ngày mưa. )

    (Còn duyên kẻ đón người đưa,

    Hết duyên đi sớm về trưa một mình.)

     

      Con ếch ngồi dựa gốc bưng

    Nó kêu cái quệt, biểu ưng cho rồi.

     

      Con gái khôn mà lấy thằng chồng dại,

    Như bông hoa lài cắm bãi cứt trâu.

     

      Con kiến vàng bò ngang đám bí

    Thấy miệng em cười ẩn ý,  anh đỡ lo.

    …. (như “Con cua kình càng”)

     

      Con mèo con chuột (chó) có lông,

    Cây tre có mắt, nồi đồng có quai.

     

      Con mèo, con mẽo, con meo,

    Ai dạy mầy trèo, tao dạy mầy leo.

    (Con mèo, con mẻo, con meo,

    Ai dạy mầy trèo, mầy chẳng dạy tao,

    Mắt mi xanh sáng như sao,

    Móng mi bén ngọt, tiếng ngao dậy trời.)

     

      Con mèo lành, sao gọi con mèo vá ?

    Con cá không thờ, sao gọi con cá linh ?.

     

      Con mèo nằm bếp vinh râu

    Thấy con chuột chạy, lắc đầu kêu ngao.

     

      Con nhạn kêu thương, con gà kêu (gáy) nhớ

    Chồng xa vợ, ai nỡ không sầu

    Cũng như Chức Nữ đoạn cầu Ngưu Lang.

     

      Con ơi đừng khóc, đừng la,

    Ðể má đi chịu đực, tháng ba má vìa,

    Má vìa có bánh con ăn,

    Có khô con gặm, có em con bồng.

     

      Con ơi gia cảnh mình nghèo,

    Ham chi vợ đẹp, vợ giàu nó khinh.

     

      Con ơi học lấy nghề cha,

    Một đêm ăn trộm bằng ba năm làm.

     

      Con quạ đen lông kêu bằng ô thước

    Thấy em lấy chồng vô phước anh thương.

     

      Con quạ nó đứng chuồng heo

    Nó kêu bớ má: bánh bèo chín chưa.

    (Con quạ nó đứng đầu cầu

    Nó kêu bớ má: têm trầu khách ăn.)

    (Con quạ nó đứng đầu non

    Nó kêu bớ má: thương con trở về.)

    (Con quạ nó đứng đầu song

    Nó kêu bớ má: lấy chồng bỏ con.)

    (Con quạ nó núp vườn chồi

       Thấy em đứng cười lỏn lẻn với ai.)

     

      Con quốc lẻ đôi còn ngồi than khóc

    Huống chi hai đứa mình phân tóc rẽ tơ.

     

      Con rắn hổ đất nằm trên cây thục địa

    Con ngựa nhà trời ăn cỏ chỉ thiên

    Trách anh bạn tình gian dối đảo điên

    Gạt em xuống chốn huỳnh tuyền bỏ em.

     

      Con rắn không chưn, nó đi năm rừng, bảy rú,

    Con gà không vú, nó nuôi được chín, mười con.

    Phải chi nhan sắc của em còn,

    Anh vô chốn đó chiều lòn cũng ưng.

    (Con rắn không chưn, nó lượn năm rừng, bảy rú,

    Con gà không vú, nó nuôi được chín, mười con.

    Qua tưởng rằng em má phấn môi son,

    Ai ngờ má mỏng môi mòn, hỡi em.)

     

      Con sông bên lở, bên bồi,

    Bên lở thì đục, bên bồi thì trong,

    Sông kia nước chảy đôi dòng,

    Biết rằng bên đục, bên trong bên nào!

     

      Con thơ tay ẵm, tay bồng

    Muốn vô chắp nối, em có bằng lòng hay không?

     

      Con thú bốn chân, anh gọi con mèo thì phải

    Còn em với anh tình ngãi, sao anh cũng gọi con mèo ?

     

      Con thương một ngả

    Cha mẹ gả một nơi

    Cực lòng đây lắm đó ơi

    Thay chồng, đổi vợ, khổ đời đôi ta.

     

      Con trăng non nó hỏi con trăng già:

    Tôm càng nó hỏi đống chà ở đâu.

    (Con trăng non nó hỏi con trăng già:

    Đức Chúa Cha ở đó còn Đức Chúa Bà ở đâu?)

     

      Con trâu già kén cỏ; con bò nhỏ kén rơm,

    Em sợ anh chê em ốm yếu lưng tôm,

    Anh đi kiếm nơi (cho) mập (đặng) anh ôm cho phỉ tình.

    - (Vậy chớ) Con thằn lằn kia bao lớn (mà),

    Nó ôm cột đình (cũng) sát đeo.

     

      Con vượn bồng con lên non hái trái,

    Anh cảm thương nàng phận gái mồ côi.

     

      Công anh làm rể, làm con

    Áo rách, quần mòn, vợ lại về ai.

     

      Cồng cộc bắt cá dưới sông

    Mấy đời cháu ngoại giỗ ông bao giờ.

     

      Cục đá lăn nghiêng, cục đá lăn ngửa

    Em thò tay khéo sửa, cục dá nó lăn đứng

    Em coi không xứng, em sửa nó lại lăn ngang

    Em coi không sang, em sửa nó lại lăn méo

    Em coi không khéo, em sửa nó lại lăn dẹp

    Em coi không đẹp, em sửa nó lại lăn vuông

    Em coi không giống cái khuôn, em sửa nó lại lăn đi

    Em coi không giống hòn bi, em sửa nó mới chịu lăn tròn

    Giận thời em nói vậy, chớ dạ còn thương anh.

     

      Cúc mai trồng lộn một bồn,

    Hai đứa mình chồng vợ, ai đồn mặc ai.

     

      Cúc mọc bờ giếng cheo leo

    Ðố ai dám trèo hái cúc mà chơi.

     

      Cúc mọc dưới sông anh kêu là cúc thủy

    Chợ Sài Gòn xa, chợ Mỹ cũng xa,

    Gởi thơ thăm hết nội nhà,

    Trước thăm phụ mẫu (ba má), sau là thăm em.

    (Cúc mọc dưới sông kêu bằng cúc thủy

    Chợ Sài Gòn xa, chợ Mỹ cũng xa

    Gái em đi đâu thì ghé lại nhà

    Trước thăm phụ mẫu, sau là thăm anh.)

    (Sơn cách thủy cách, lòng em không cách

    Ðường xa dặm xa, nhơn nghĩa em không xa

    Ði đâu, anh nhớ ghé lại nhà

    Trước viếng (thăm) phụ mẫu sau là thăm em.)

     

      Củi đậu nấu dậu ra dầu

    Tôi với mình không nên nghĩa, nguyện cạo đầu đi tu.

    (Củi đậu nấu đậu ra dầu,

     Anh cưới em không đặng, anh cạo đầu đi tu.)

     

      Củi tre (khô) dễ nấu,

    Con vợ (Thằng chồng) xấu dễ xài.

    Bạn ơi mê chi con vợ đẹp,

    Cho nó đọa đày cái tấm thân.

     

      Cùm nụn cùm nịu,

    Tay tí tay tiên,

    Ðồng tiền chiếc đũa,

    Hột lúa ba bông,

    Ăn trộm ăn cắp trứng gà,

    Bù xa bù xít,

    Con rắn con rít trên trời

    Ai mời mày xuống?

    Bỏ ruộng ai coi?

    Bỏ voi ai giữ?

    Bỏ chữ ai đọc,

    Ðánh trống nhà rông,

    Tay nào có?

    Tay nào không?

    Hổng ông thì bà,

    Trái mít rụng.

     

      Cha chài, mẹ lưới, con câu,

    Con trai tát nước, nàng dâu đi mò.

     

      Cha mẹ anh có đánh quằn đánh quại,

    Bắt anh ra treo tại nhành dương.

    Biểu từ ai, anh từ đặng,

    Chớ biểu anh từ người thương, anh không từ.

     

      Cha mẹ biểu ưng, em đừng mới phải

    Em nỡ lòng nào bạc ngãi bỏ anh.

     

      Chà Và lép,

    Ăn con tép, ỉa con tôm,

    Ăn cục đờm, ỉa cục máu,

    Ăn xương xáo, ỉa xương xa,

    Ăn cà na, ỉa cánh chỉ,

    Ăn thủ vĩ, ỉa đầu heo,

    Ăn thèo lèo, ỉa cứt chuột.

    (Ăn thịt luộc, ỉa ra thằng chà và lép….)

     

      Chăn trâu khét nắng hôi bùn,

    Ngủ chung với chó, ngủ hùn với heo.

     

      Chàng đừng có lóng trong gạn đục,

    Thiếp giao tình bằng thẳng như cưa.

    Giữ cho trọn nghĩa sau xưa,

    Cũng như anh thợ mộc liệu vừa rập khuôn.

     

      Chàng nhìn thiếp, rưng rưng hột lụy

    Thiếp nhìn chàng, lã chã hột châu

    Mẹ chồng hành hạ nàng dâu

    Anh đau lòng phải chịu biết làm sao bây giờ.

     

      Chàng ôi, giận thiếp mà chi,

    Thiếp như cơm nguội đỡ khi đói lòng.

    (Bây giờ tui biết phận tui,

    Chỉ là cơm nguội phòng khi đói lòng.)

     

      Chẳng qua là gió đưa duyên

    Nào ai cướp giựt vợ hiền của ai.

     

      Chàng ràng như ếch hai hang

    Như chim hai ổ như nàng hai nơi.

     

      Chẳng thà lăn xuống giếng cái chũm

    Chết ngủm rồi đời

    Sống chi đây chịu chữ mồ côi

    Loan xa phượng cách biệt đứng ngồi với ai?

     

      Chẳng thương cái cổ em có hột xoàn

    Thương em áo vá chẹt, vá quàng tứ thân.

    (Chẳng mong cái cổ em có hột xoàn

    Mong anh nhớ bến hẹn, nhớ người thương nhớ anh.)

     

      Chàng về, thiếp cũng xin theo,

    Mẹ chàng đóng cửa, thiếp leo cột nhà.

     

      Chanh chua thì khế cũng chua,

    Chanh bán (trái) có mùa, khế bán  (trái) tư niên

     

      Chặt cây dừa,

    Chừa cây mận,

    Cây bần thận,

    Cây bí đao,

    Cây nào cao,

    Cây nào thấp,

    Cây nào rập,

    Cây nào rà,

    Cây nào rách,

    Cây nào rời,

    Mồng tơi chín đỏ,

    Con thỏ nhảy qua,

    Con gà ứ hự,

    Bùm xùm bùm xọa,

    Rút ra tay này.

     

      Chẻ tre bện sáo cho dày

    Ngăn ngang sông Mỹ* có ngày gặp em.[Phạm Ðình Chương] *Sông Tiền, (Mỹ Tho).

     

      Chẻ tre đan cái dừng dày

    Anh đây chưa vợ, em đừng bày ngó lơ

    Mít non ai nỡ bỏ xơ

    Anh đây mới thật trai tơ chờ nàng.

     

      Chẻ tre lựa cật đan nia,

    Có chồng con một khỏi chia gia tài.

     

      Chẻ tre lựa lóng đan sàng

    Chờ ba năm nữa đợi nàng lớn khôn.

    (Chẻ tre lựa lóng đương sàng

    Thương em ở vậy chờ nàng lớn khôn.)

     

      Chèo dài sông hẹp khó lùa,

    Thấy em ở ruộng quê mùa anh thương.

     

      Chèo ghe sợ sấu cắn chưn (chân),

    Xuống bưng sợ đỉa, lên rừng sợ ma.

    (Chèo ghe sợ sấu cắn chưn

    Xuống sông sợ đỉa, lên rừng cọp tha.)

     

      Chết ba năm hồn bướm dật dờ

    Ðặng coi người nghĩa phụng thờ làm sao

    - Tôi thờ tôi đóng ghế cao

    Bình phong cẩn ốc, hai bộ bài cào hai bên.

    (Anh chết ba năm sống lại một giờ

    Ðể coi nguời nghĩa sắm bàn thờ ra sao.)

     

      Chỉ điều ai khéo vấn vương

    Mỗi người một xứ mà thương nhau đời.

    Chữ tình ai bứt cho rời,

    Tơ hồng đã định, đổi dời đặng đâu.

     

      Chị kia bới tóc cánh tiên,

    Ghe bầu đi nói một thiên mắm mòi.

    Không tin dở hộp ra coi,

    Rau răm ở dưới, mắm mòi ở trên.

     

      Chị kia bới tóc đuôi gà,

    Nắm đuôi chị lại hỏi : nhà chị đâu ?

    - Nhà tui ở dưới đám dâu,

    Ở trên đám đậu, đầu cầu ngó qua,

    Ngó qua đám bắp trổ cờ,

    Ðám dưa trổ nụ, đám cà trổ bông,

    Ngó qua nhà trống đầu cầu (bên sông),

    Có con bìm bịp ăn trầu đỏ môi.

     

      Chỉ tơ rối rắm trong guồng (cuồng)

    Rối thì gỡ rối, em buồn việc chi.

     

      Chiếc tàu chạy mau như giương gió

    Chiếc xe hơi chạy lẹ như giông

    Việc đời vợ vợ chồng chồng

    Thương nhau cũng vội, dứt lòng cũng mau.

     

      Chiếc thuyền kia nói có,

       Chiếc ghe nọ nói không,

       Phải chi miễu ở gần sông,

       Em thề một tiếng kẻo lòng anh nghi.

     

      Chiều chiều (Mười giờ) ông chánh về Tây

    Cô ba ở lại lấy thầy Thông Ngôn

    Thông ngôn, ký lục, bạc chục không màng,

    Lấy chồng thợ bạc đeo vàng đỏ tay.

     

      Chiều chiều ai đứng ngó ra

    Quần đen áo trắng nết na dịu dàng.

     

      Chiều chiều bắt nhái cắm câu

    Nhái kêu cái ẹo, thảm sầu nhái ơi.

     

      Chiều chiều chim vịt kêu chiều,

    Bâng khuâng nhớ bạn chín chiều ruột đau.

    (Vẳng nghe chim vịt kêu chiều,

    Bâng khuâng nhớ mẹ chín chiều ruột đau.)

    (Chiều chiều chim vịt kêu chiều,

    Bâng khuâng nhớ mẹ chín chiều ruột đau.)

     

      Chiều chiều én liệng (vịt lội) cò bay,

    Ông voi bẻ mía chạy ngay vô rừng,

    Vô rừng bức một sợi mây,

    Ðem về thắt giống cho nàng (mày) đi buôn.

    Bán buôn thiếu vốn anh dùm,

    Ở nhà chi đó chú trùm chú ve.

     

      Chiều chiếu én liệng trên trời,

    Rùa bò dưới đất, khỉ ngồi trên cây.

     

    Chiều chiều gọt mướp nấu canh

    Thấy anh qua lại bỏ hành cho thơm.

     

      Chiều chiều lại nhớ chiều chiều, 

    Nhớ người áo trắng (dãy gấm) khăn điều vắt vai.

    (Áo vá vai vợ ai không biết,

    Áo vá quàng chính thiệt (chí quyết) vợ anh.

    (Chiều chiều lại nhớ chiều chiều,

    Nhớ cha, nhớ mẹ, chín chiều ruột đau.

    Chiều chiều ra đứng ngõ sau,

    Ngó về quê mẹ ruột đau như dần.)

     

      Chiều chiều lo bảy lo ba

    Lo cha mẹ già đầu bạc tuổi cao.

    (Chiều chiều lo bảy lo ba,

    Lo cau trổ muộn, lo già hết duyên.

    Còn duyên anh cưới con heo,

    Hết duyên anh cưới con mèo cụt đuôi.)

    (Một mình lo bảy lo ba,

    Lo cau trổ muộn, lo già hết duyên.

     

      Chiều chiều mượn ngựa ông Ðô

    Mượn ba chú lính đưa cô tôi về

    Cô về chợ Thủ bán hũ, bán ve  

    Bán bộ đồ chè, bán cối đâm tiêu.

    (Chiều chiều mượn ngựa ông Ðô

    Mượn ba chú lính đưa cô tôi về

    Ðưa cô về tới Ô-Rô*,

    Mua một cây dù che nắng che mưa.) *thuộc Kiên Giang

     

      Chiều chiều ngư phủ (ông Lữ) đi câu

    Sấu bắt ngư phủ (ông Lữ) biết đâu mà tìm.

    (Chiều chiều ông Lữ * đi đăng 

    Cá tôm nhảy hết nhăn răng cười hoài.

    Chiều chiều ông Lữ đi câu

    Bỏ ve, bỏ chén, bỏ bầu ai mang.

    Chiều chiều ông Lữ đi câu

    Cá ăn đứt nhợ, vinh râu ngồi chờ.

    Chiều chiều ông Lữ đi cày

    Trâu kéo gãy ách, khoanh tay ngồi bờ.

    Chiều chiều ông Lữ đi đăng

    Bắt được cá lóc, nhăn răng cười hoài.) * Khương Tử Nha

     

      Chiều chiều quần tía áo màu

    Dây lưng mua chịu, khoe giàu với ai

    (Khoe giàu với chú bán khoai

    Chú cho một củ, ngồi nhai tối ngày)

     

      Chiều chiều ra đứng bờ kinh

    Thấy ai ở góa tôi rinh về nhà.

     

      Chiều chiều ra đứng bờ mương

    Bên tình, bên hiếu, biết thương bên nào.

    (Chiều chiều ra đứng giữa đường

    Bên tình, bên nghĩa, anh thương bên nào.)

     

      Chiều chiều ra đứng lầu tây

    Thấy cô gánh nước tưới cây ngô đồng.

     

      Chiều chiều ra đứng ngõ sau

    Thấy em kho mắm luộc rau anh thèm.

    (Chiều chiều ra đứng ngõ sau,

    Trông (Ngó) về quê mẹ ruột đau chín chiều.) Thu Hồ

     

      Chiều chiều ra đứng núi Bà

    Núi Bà thì đó, còn nhà em đâu ?

     

      Chiều chiều tui buồn, tui ra sông cái tự ải cho rồi, 

    Sống làm chi mà chia ly thục nữ,

    Thác cho rồi đặng chữ thủy chung.

     

      Chiều chiều vịt lội ao sen

    Tình cờ tôi gặp người quen tôi chào

    Chào cô trước mũi tiên phuông.

    Chào cô sau lái mặt vuông chữ điền

    Hỏi thăm cô bác xóm giềng

    Người nào là vợ Vân Tiên

    Nói cho tôi biết chào liền chị dâu

    Người nào người nghĩa tôi đâu

    Nói cho tôi biết kết câu ân tình.

    (…Chào cô sau lái mặt vuông chữ điền

    Chào rồi tôi chụp hỏi liền

    Hỏi thăm phụ mẫu bình yên thế nào

    Hiu hiu gió thổi vườn đào

    Cô nào có nghĩa tôi chào làm quen.)

     

      Chiều chiều vịt lội bờ bàng

    Thương người áo trắng vá quàng nửa thân.

    (Chiều chiều vịt lội lung tràm

    Thương người áo trắng vá quàng nửa lưng.)

    (Chiều chiều vịt lội bờ sông

    Cầu trôi ván nổi, ai bồng em qua?)

    (Chiều chiều vịt lội, cò bay,

    Ông voi bẻ mía chạy ngay vô rừng,

    Vô rừng bứt một sợi mây,

    Đem về thắt gióng cho nàng đi buôn.)

     

      Chiều chiều xách giỏ hái rau,

    Ngó lên mả mẹ, ruột đau như giần.

     

      Chiều mai chiều mốt, anh cốt* cây bần

    Ðừng cho ghe cá đậu gần ghe tôm.

    (Mồ cha đứa đốn cây bần,

    Chẳng cho ghe cá đậu gần ghe tôm.)

    (Bởi anh đành đoạn, đốn ngọn cây bần,

    Không cho ghe cá đậu gần ghe tôm.

    Thương anh em phải sớm hôm.) *đốn

     

      Chiều nay cắt cổ con gà vàng

    Ðể chi nó gáy cho chàng nhớ ai.

     

      Chiều nay chắc áo xa bâu

    Chợ Sài Gòn anh ở, còn huyện Tổng Châu em về!

     

      Chiều nay (Nội đây) có kẻ thất tình

    Tựa (dựa) mai, mai ngã (gãy), tựa (dựa) đình, đình xiêu.

     

      Chiều nay (thì) anh về xứ,

    (còn) Bỏ em ở lại (mà) thương vì bóng, nhớ vì hình.

    Tội nghiệp (mà) thân em,

    Nhìn mặt nguyệt (thì) trăng vừa mọc chênh chếch,

    Tình như tiểu thuyết “cánh bườm lướt gió” (còn)

    Anh thương em (là) thương (cái) gương đá.

    Tạc dạ với ghi lòng.

     

      Chiều rồi kẻ bắc người đông

    Trách lòng người nghĩa nói không thiệt lời.

     

      Chiều tà giục ngựa bôn ba

    Nghe em đã lấy người ta mất rồi.

     

      Chim bay về cội, cá lội về đìa

    Lòng tôi thương bậu, khóa chìa giao cho.

     

      Chim bay về đỉnh núi Bà

    Chồng đây vợ đó ai mà muốn xa.

    (Chim bay về núi Ðiện Bà

    Phân chồng rẽ vợ ai mà không thương.)

     

      Chim bay về núi tối rồi

    Không cây nó đậu, không mồi nó ăn,

    (Chim bay về núi tối rồi,

    Chị em lo liệu lậy nồi nấu cơm *.

    * Bạn không toan liệu còn ngồi đó sao ?)

     

      Chim buồn tình, chim bay về núi

    Cá buồn tình, cá lủi ra sông

    Anh buồn chi, anh tìm chốn non bồng

    Lên miền sơn cước, xuống ruộng đồng gặp em ?

     

      Chim chìa vôi bay ngang (qua) đám thuốc,

    Cá bãi trầu lội tuốt (dưới) mương cau.

     

      Chim chích (nghiêng) cánh bay về non đảnh

    Chờ khi anh rảnh, ghé lợi nhà em chơi.

    (Chim chích cánh khó bề năn nỉ

    Nhạn lạc bầy nhạn chỉ kêu sương.)

     

      Chim chuyền bụi ớt rồi lại bụi cà

    Hồi nào gắn bó đôi ta

    Bây giờ bội nghĩa em ra lấy chồng.

    (Chim chuyền lăng líu nhành dâu

    Ðêm nằm thăm thẳm canh thâu nhớ chàng.)

    (Chim chuyền nhành ớt líu lo, 

    Sầu ai nên nỗi ốm o gầy mòn* ?)

    * Mảng sầu con bạn ốm o gầy mòn.

    * Mang sắc tình cũ ốm o gầy mòn.

    -(Chim chuyền nhành ớt, nhành dâu

    Em có chồng xa xứ, anh biết đâu mà tìm.)

    (Chim chuyền nhành ớt, rớt xuống nhành mai

    Vợ chồng xa cách khiến ai ai cũng buồn.)

     

      Chim huỳnh nó đậu vườn quỳnh

    Ðủ lông đủ cánh nó vùng nó bay

    Ðôi ta chút nghĩa rủi may

    Chờ cho thanh vắng cầm tay bạn nghèo.

     

      Chim kêu cạnh suối tang tình

    Không ai lẻ bạn cho mình kết đôi.

     

      Chim kêu dưới suối trên cầu

    Trai thương vợ cũ, gái sầu chồng xưa.

     

      Chim kêu dưới suối, vượn hú trên nhành

    Qua không bỏ bậu, sao bậu đành bỏ qua.

     

      Chim kêu vượn hú bìa rừng

    Ðã thương nhau được nửa chừng, thương luôn.

     

      Chim khôn ăn nhãn, ăn xoài

    Gái khôn tìm đấng trai tài kết duyên.

     

      Chim khôn cất (kêu) tiếng rảnh rang

    Người khôn nói tiếng dịu dàng dễ nghe.

    (Phải nghĩa vợ chồng anh nói em nghe

    Ðừng cần ông tơ vấn, bà nguyệt xe làm gì

    Sương sa ngọn cỏ li bì

    Mấy năm chờ dược, huống gì ngày nay.)

     

      Chim khôn chưa bắt đã bay

    Người khôn chưa nói dang tay đỡ lời.

    (Chim khôn chưa bắt đã bay

    Người khôn chưa nắm cổ tay dã cười (đã hờn).)

     

      Chim khôn đừng nệ kiểng tàn

    Gái khôn đừng thấy trai cơ hàn mà xa.

     

      Chim khôn kiếm nơi  mà đậu,

    Gái khôn chọn nơi nhân hậu mà nhờ.

    Đừng ham lấy công tử bột dật dờ tấm thân.

    (Con chim khôn kiếm cành xanh mà đậu

    Gái khôn kiếm trai đôn hậu làm chồng

    Cô bác xa dòm ngó nói phụng với rồng sánh đôi.)

    (Chim khôn kiếm nơi lùm xanh nó đậu

    Gái như em sao không kiếm nơi nhân hậu làm chồng

    Thả chi theo đàng điếm đứng đường hư thân.)

    (Chim khôn kiếm lùm cây mà đậu

    Gái khôn kiếm thằng chồng nhậu mà nhờ

    Mai sau nó chết bụi chết bờ khỏi chôn.)

    (Chim khôn thì kiếm cây lành mà đậu,

    Còn gái khôn thì kiếm trai ăn nhậu mà nhờ.

    Ngày sau chết bụi chết bờ khỏi chôn.)

    (Chim khôn lót ổ lựa chỗ nhiều nhành

    Gái khôn lựa chỗ trai lành gởi thân.)

    (Chim khôn lót ổ lựa nhành

    Gái khôn lựa chốn trai lành gởi thân.)

    (Chim khôn lót ổ lựa chỗ nhiều cành

    Con cá khôn lựa vực, trai lành lựa nơi.)

    (Chim khôn tránh bẫy tránh lờ

    Người khôn tránh tiếng hồ đồ mới khôn.)

     

      Chim kia thỏ thẻ trên cành,

    Nghe em nói vậy, dạ không đành rẽ phân.

     

      Chim quyên ăn trái nhãn lồng

    Lia thia quen chậu, vợ chồng quen hơi.

    (Chim quyên ăn trái nhãn lồng

    Mồ cha đứa dại lấy chồng bỏ con.)

    (Chim quyên ăn trái ổi chua

    Vợ chồng còn nhỏ ăn thua làm gì.)

    (Chim quyên ăn trái ổi Tàu

    Thương nhau bất luận nghèo giàu làm chi.)

     

      Chim quyên đậu đó, đừng bay

    Có chê lồng rách, ta thay lồng lành.

     

      Chim quyên đứng dựa bụi riềng

    Kiếm nơi đức hạnh trai hiền gởi thân.

     

      Chim quyên hút mật bông quì

    Nam Kỳ lục tỉnh thiếu gì gái khôn.

    (- Chim quyên hút mật bông quì,

    Ba năm đợi được huống gì một năm.)

    (Chim quyên hút nhụy bông quỳ

    Ba sanh còn đợi, huống gì ba năm.)

     

      Chim quyên lăng líu (lưu luyến) bụi riềng

    Vợ thì thấy đó, chạy tiền không ra.

     

      Chim quyên lẻ bạn than thở một mình

    Bây giờ mình lẻ bạn một mình, mình thở than.

     

      Chim quyên lót ổ dưới đìa

    Dầu ai vặn khóa bẻ chìa

    Ðôi ta mới gặp đừng lìa xa nhau.

     

      Chim quyên nó đậu bụi riềng

    Dẫu bà con ruột không tiền cũng xa.

     

      Chim quyên xuống đất ăn trùng,

    Anh hùng lỡ vận lên rừng (nguồn) đốt than.

     

      Chim quyên xuống đất cũng quyên

    Anh hùng lỡ vận cũng nguyên anh hùng.

     

      Chim quyên xuống đất tha mồi

    Tôi xa người nghĩa đứng ngồi không yên.

    (Chim quyên xuống đất tha mồi,

    Thấy em cực khổ anh đứng ngồi không yên.)

    (Chim quyên xuống suối tha mồi,

    Thấy em lao khổ anh ngồi sao yên.)

     

      Chim quyên, chim én, chim phụng, chim nhàn

    Bốn con tùng tam tụ ngũ

    Ðậu mai, mai rũ, đậu liễu, liễu tàn

    Từ ngày anh với em xa cách đôi đàng

    Cơm ăn chẳng đặng, bạn vàng có hay.

     

      Chim rừng ai dạy mà khôn

    Cây suôn ai uốn, trái tròn ai vo.

     

      Chờ anh em hết sức chờ,

    Chờ cho rau muống lên bờ trổ bông.

     

      Chợ Bến Thành dời đổi

    Người sao khỏi hợp tan

    Xa gần giữ nghĩa tào khang

    Chớ tham quờn quới (quyền quý), phụ phàng nghĩa xưa.

    (Chợ Bến Thành dời đổi*,

    Người sao khỏi hợp tan.

    Xa gần giữ nghĩa tào khang,

    Chớ ham nơi quyền quý mà đá vàng xa nhau.)

    * dời từ rạch Sa Ngư về chợ Sài Gòn cũ

     

      Chớ bông trang trước cửa ai sửa bông trang vàng,

    Ngày thời chuyện vãn nên tối lại mơ màng thấy em.

     

      Chờ chàng xuân mãn hè qua,

    Bông lan đã nở sao mà vắng tin.

    Chờ chàng tháng tám đã qua,

    Tháng mười đã lụn, tháng ba mãn rồi.

     

      Cho dù cạn nước biển Ðông

    Hết tràm Ðồng Tháp vẫn không phai lời.

     

      Chờ duyên nên tuổi em cao

    Nên duyên em lợt má đào em phai.

    (Má dào em ra nắng nó phai

    Ra mưa duyên lợt, chớ ai biểu chờ!)

     

      Chớ nghe lời phỉnh, tiếng phờ

    Thò tay vô lờ mắc kẹt cái hom.

     

      Chợ Sài Gòn cẩn đá,

    Chợ Rạch Giá cẩn xi mon*.

    Giã em ở lại vuông tròn,

    Anh về xứ sở, không còn vô ra. * xi măng

     

      Chớ thấy áo rách mà cười

    Cái giống gà nòi lông nó lơ thơ.

     

      Chợ Thốt Nốt có lập đài khán võ,

    Chợ Cờ Ðỏ tuy nhỏ mà đông.

    Thấy em buôn bán anh chẳng vừa lòng,

    Để anh làm mướn, kiếm từng đồng nuôi em .

     

      Choàng ngang qua cổ con bạn khóc thương

    Về cha mẹ giết trăm gươm cũng đành

    Trống cơm ai vỗ trong thành

    Ðờn kìm ai gảy dỗ dành bạn lang

    Ðờn tranh dây xế dây xang

    Dây thương dây nhớ dây nàng dây anh.

     

      Choàng tay qua cổ nước mắt đổ ướt mình

    Anh thương em chẳng nghĩ tình anh thương.

     

      Chồng chài, vợ lưới, con câu,

    Thằng rể đóng đáy, con dâu đi mò.

     

      Chồng chèo thì vợ cũng chèo,

    Hai đằng đã nghèo lại đụng lấy nhau.

     

      Chồng già vợ trẻ là tiên

    Vợ già chồng trẻ là duyên ba đời (nợ nần).

     

      Chồng giận vợ thì vợ làm thinh

    Vợ giận chồng hỏi rằng mình giận ai

    Vợ rằng giận trúc, giận mai

    Vợ chồng, ai nỡ giận dai bao giở.

     

      Chồng thấp mà lấy vợ cao,

    Qua sông nước lớn, cõng tao bớ mầy.

    (Chồng thấp mà lấy vợ cao,

    Nồi tròn, vung méo, úp sao cho vừa.)

     

      Chồng thì quần áo rong chơi

    Vợ thì đi cấy, mồ hôi ướt đầm.

     

      Chữ đề bâu áo chưa phai

    Nghĩa nhơn còn gánh hai vai nặng oằn.

     

      Chú kia vác phảng đi đâu ?

    Phảng mua, phảng mướn, phảng nhà của tôi.

     

      Chữ phú nằm trên chữ quý

    Kim Phụng sánh với Kim Loan

    Cầm khăn lau nước mắt cho nàng

    Xin đừng rơi lụy giữa đàng khó phân.

     

      Chữ rằng "quân tử tạo đoan"

    Vợ chồng là nghĩa đá vàng trăm năm.

     

      Chữ tình khổ lắm, ai ơi

    Về nhà cơm dọn, em ngồi khoanh tay

    Không ăn cha đánh, mẹ rầy

    Ăn thì nước mắt chan đầy chén cơm.

     

      Chưa chồng đi dọc, đi ngang,

    Có chồng cứ thẳng một đàng mà đi.

     

      Chửa quen đi lại cho quen,

    Tuy rằng cửa đóng mà then không cài (gài).

     

      Chừng gần, ngoài Huế cũng gần

    Chừng xa, cách một tấm trần cũng xa.

     

      Chừng nào Bưng Bạc * hết sình

    Bàu Thành ** hết nước, hai đứa mình xa nhau.

    *, ** Thuộc huyện Long Ðất, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu.

     

      Chừng nào cây kia không lá,

    Chừng nào cá nọ không xương,

    Chừng nào ớt ngọt như đường,

    Khổ qua kia hết đắng, đạo cang thường mới hết thương.

    (Bước lên cầu sắt, mắt ngó lại người thương

    Khổ qua xanh, em xào lộn với đường

    Chừng nào khổ qua hết đắng, đạo cang thường mới quên.)

     

      Chừng nào Chợ Lớn hết vôi,

    Nước Nam hết giặc, em thôi đưa đò.

    - Bắp non mà nướng lửa lò,

    Đố ai ve được con đò Thủ Thiêm.

     

      Chừng nào đá nổi rong chìm,

    Muối chua, chanh mặn, mới tìm được em.

     

      Chừng nào đồn cũ vắng canh

    Chợ Dinh không bán thì anh xa nàng.

     

      Chừng nào muối ngọt, chanh thanh,

    Em đây mới dám bỏ anh lấy chồng.

     

      Chừng nào (Bao giờ) muối (nước) ngọt đường cay,

    Gánh vừa lon gạo thì thằng Tây ở tù.

     

      Chừng nào trời nọ bể hai,

    Bông vông màu trắng mới phai lời thề.

    Sông sâu sóng bủa tứ bề,

    Trách người cựu ngãi chẳng hề vãng lai.

     

      Chuối khoe lòng chuối còn trinh,

    Chuối ở một mình, sao chuối có con ?

     

      Chuối non giú ép chát ngầm

    Trai tơ đòi vợ khóc thầm thâu (nửa) đêm

    Khóc rồi mẹ lại đánh thêm

    Vợ đâu mà cưới nửa đêm cho mầy.

     

      Chuồn chuồn bay thấp

    Nước ngập ruộng vườn

    Nghe lời em nói càng thương

    Anh về mua đất lập vườn cưới em.

     

      Chuồn chuồn đậu ngọn dưa leo 

    Trông trời mau sáng làm heo cưới nàng.

     

      Chuồn chuồn mắc bẫy nhện giương

    Anh xa người nghĩa, bốn phương đều buồn.

     

      Chuông già* đồng điếu** chuông kêu

    Anh già lời nói em xiêu tấm lòng.

    * thành phần cao ** đồng tinh luyện, dùng đúc tiền điếu.

     

      Chuột chê lúa lép hổng ăn

    Chuột chê nhà dột ra nằm bụi tre.

     

      Chuột kêu chút chít trong rương,

    Anh đi cho khéo đụng giường mẹ (má) hay.