Xuân Vũ, Ng̣i Bút Tái Sinh Cuộc Đời
Một Danh Kỹ Qua
Truyện Dài ''Cô Ba Trà''
Hồ Trường An
Xuân Vũ viết về cuộc xâm lăng
của Cộng Sản Bắc Việt; bọn chúng
vượt Trường Sơn
để vào đánh phá và
cưỡng chiếm Miền Nam Việt Nam. Xuân Vũ
viết tiểu thuyết đồng quê về cuộc
đất Nam Kỳ vào thời tiền chiến. Xuân Vũ
đặt thơ lai rai nhưng không cho xuất bản thành
sách. Anh là một cây bút sáng tác có sức mạnh vũ băo
nhất, có vốn liếng đi và sống phong phú
nhất. Sách anh bán chạy thuộc hàng đầu, tạo
cho anh một ngôi vị cao chót vót và lộng lẫy nguy nga,
làm vẻ vang cho tập đoàn các cây bút gốc Nam Kỳ
từ trong nước, trước năm 1975 và các cây bút gốc Nam Kỳ ở
bốn phương trời hải ngoại.
Chưa hết đâu. Xuân Vũ c̣n moi móc tài
liệu trong các xó xỉnh của lịch sử cận
đại để viết quyển tiểu thuyết
nửa sống thực nửa giả tưởng về
cuộc đời một danh kỹ sắc nước
hương trời chói rạng Ḥn Ngọc Viễn Đông
và lan ra khắp ba miền Nam Bắc Trung. Đó là cô
Trần Ngọc Trà mà thời nhân gọi là cô Ba Trà, c̣n
giới ăn chơi gọi cô là Yvette Trà và báo giới
gọi là Huê Khôi Nam Kỳ, là
Ngôi Sao Sài G̣n.
Cô Ba Trà khi chui vào tác phẩm truyện dài
của Xuân Vũ có một cuộc đời như sau: Má
cô xuất thân từ một gia đ́nh khiêm tốn và thanh
bạch. Cha cô xuất thân gia đ́nh khá giả, có lễ
giáo. Nhưng cha cô hay ghen. T́nh cờ ông ta bắt
được thư rơi cho biết má cô ngoại t́nh
với một kẻ khác mới sanh ra cô. Thế là v́ ghen
tương, ông ta thổ huyêt, rồi hành hạ vợ. Má
cô không chịu nổi sự rẻ rúng và sự trừng
phạt của chồng nên đưa cô về tá túc ở
quê ngoại cô. Nhưng ông bà ngoại không chứa mẹ
con cô. Túng thế, má cô gá duyên với ông Khách trú xấu xí,
làm nghề mở tiệm hút thuộc phiện lậu. V́
thù hận người chồng cũ nên má cô ghét bỏ cô, đày xắc và hành
hạ cô rồi bán cô cho người Chà-và để
lấy 400 đồng qua trung gian mụ tú bà mà tác giả
gọi là d́ Hảo. Khi tên Ấn kiều về
nước, d́ Hảo dàn cảnh để gả cô cho con
trai một nghiệp chủ Hoa kiều giàu sụ nhờ
nghề buôn cá phơi khô. Nhưng người Tàu vốn
ưa lấy vợ c̣n trinh, cho nên cậu con ông nghiệp chủ kia dù có mê say
nhan sắc cô Ba Trà, nhưng vẫn bị sự mất
trinh của cô trước khi về làm vợ hắn ám
ảnh hoài hoài nên hắn đâm ra khinh khi cô và cặp xách
với nhiều cô gái đẹp khác. Cô Ba Trà bỏ trốn
và về tá túc nhà d́ Hảo. D́ lập mưu lập kế
để đưa cô vào nghề măi dâm. D́ gạt gẫm
cô để cô bị lính kiểm tục băt giam, rồi
tống cô đi khám bịnh phong t́nh (đi lục x́)
tại nhà thương Bạc Hà tức là bịnh viện
bài trừ bệnh hoa liễu. Đó là cách rúng ép cô kư
giấy giao kèo hành nghề măi dâm, để biến cô thành
con điếm có môn bài ( une fille publique cartée). Thời may, cô
đuợc ông bác sĩ bệnh viện đứng
tuổi cứu giúp cô thoát khói lưới bẫy của
mụ đàn bà bất lương kia. Rồi cô trở
thành t́nh nhân ông ta. Trong cuộc thi sắc đẹp tại
Sài G̣n, ông ta có đưa cô đến xem. Ai ngờ cô gái
dự thi trúng giải hoa hậu tên Lê thị Liễu
lại xin nhường chức nữ hoàng các mỹ nhân cho
cô. Ban giám khảo không biết tính sao v́ lời đề
nghị cô Liễu sái nguyên tắc. Rồi theo lời quan
Biện Lư Thành Phố (người Pháp), họ chỉ
bằng ḷng tặng cho cô Ba Trà cái danh hiệu Ngôi Sao Sài G̣n.
Tên tuổi cô bắt đầu lừng lẫy từ
đó. Ông bác sĩ nhân từ kia lại muốn cô Ba được
kết hôn với kẻ xứng lứa vừa đôi nên
bằng ḷng nhường cô lại cho người con trai
ông giám đốc Đông Dương Ngân Hàng thuộc chi
nhánh ở tỉnh Cần Thơ. Nhưng anh ta có vợ nên
khi công việc bí mật đổ bể, hắn phải
hủy hôn với cô. Cô lại được một
họa sĩ nghèo say mê, chọn cô làm t́nh nhân kiêm
người mẫu.Thế rồi tranh có vẽ chân dung cô
đưọc trưng bày tai Đại Lục Lữ
Quán do cựu danh kỹ Tư
Hồng Mao cai quản. Cô Tư này c̣n gọi là Tư Ăng-lê
v́ theo lời đồn chồng của cô ta là
người Anh-cát-lợi. Những bức tranh này bị cô
Tư Hồng Mao làm trành làm tréo sang đoạt, rồi lại được
Bạch Công Tử mua hết. Bạch Công Tử tên là Lê Công
Phước mà thời nhân gọi là Phước Georges.
Cậu vốn là con quan Đốc Phủ Sứ Lê Công
Sủng ở Mỹ Tho vốn là đại điền
chủ. Quan Đốc Phủ Sủng ngoài những bât
động sản to tát khác, c̣n là chủ nhân Cù Lao Rồng,
thuộc hạng tiền rừng bạc biển.
Trong dịp tiếp đón quan Thống
Đốc Nam Kỳ tại Đại Lục Lữ Quán có
đại điền chủ Trần Trinh Trạch, đại
thương gia Quách Đàm (người Tàu), th́ cô Ba Trà
xuất hiện kư tên tặng tranh cho quan Thống
Đốc. Từ đó, tên tuổi cô Ba Trà vang lừng
khắp Đông Dương. Cô được chuyền
từ tay Bạch Công Tử rồi sang tay Hắc Công
Tử và tay Sáu Ngọ... Hắc Công Tử tên là Trần Trinh
Qui, con ông Hội Đồng Quản Hạt Trần Trinh
Trạch. Ông Trạch là chủ nhân 20.000 mẫu ruộng lúa
và 2.000 mẫu ruộng muối ở Bạc Liêu. C̣n Sáu
Ngọ là vua các ṣng bạc ở Sài G̣n và ở các thành
phố vùng phụ cận Sài G̣n có thể tặng nhiều
lần cho cô Ba rất nhiều tiền, mỗi lần
gồm cả bao to đựng giấy bạc. Ông ta c̣n
tặng cho cô kim cương thuộc loại hảo
hạng nữa .
Cô Ba c̣n được ông Hoàng Ngự
Đệ bên nước Xiêm La đề nghị
cưới cô làm vợ, nhưng cô không ưng. Trong thời
gian làm việc ở Đại Lục Lữ Quán, có cô danh
kỹ Tư Nhị từ Nam Vang xuống xin làm em kết
nghĩa với cô Ba. Lại thêm cô Quế Anh vừa
đẹp vừa có học thức, cô đầm rặc Danielle vốn là em
chồng cô Tư Hồng Mao cũng nhập bọn đàn
em cô Ba. Chính Tư Nhị dạy cô Ba dùng ngăi nghệ
để rù quến khách t́m hoa.
Thế rồi trong chuyến theo Bạch
Công Tử ra viếng Hà Nội, cô Ba gặp cô Đốc
Sao nổi tiếng là nữ hoàng sắc đẹp trong
giới hát ả đào ở khu phố Khâm Thiên. Nhưng
trước đó không lâu, cô Đốc Sao giải nghệ
để kết hôn với nhà báo Hoàng Tích Chù. Tuy ông ta không
giàu có ǵ, nhưng có thể xây dựng cho đương
sự một đời sống lứa đôi hạnh
phúc, một cuộc hoàn lương vững vàng. Gặp cô
Ba Trà, cô Đốc Sao khuyên cô nên t́m cách xa lánh cuộc
đời bán dạng thuyền quyên để sau này tránh
khỏi thảm cảnh bị khách t́m hoa bỏ rơi khi
hương phai phấn lợt. Rồi cô Ba Trà gặp tên
thầu khoán giàu sụ cưới cô làm ''vợ hờ'',
xây cất cho cô một chốn ăn chơi đồ
sộ và huy hoắc tên Nguyệt Tiên Cung. Nơi đây, cô
tuyển lựa các giai nhân mỹ nữ để tiếp
khách thuộc hạng tiền giàu nức vách đổ
tường. Nhưng thét rồi cô đâm ra chán ngán cuọc
sống dật lạc. Bỗng cô sực nhớ lời
khuyên cô Đốc Sao nên cô t́m
một người chồng công chức bậc trung,
lương tháng 120 đồng. Chàng rất thành thật và
chất phác. Đó là thầy C̣-mi họ Vương,
người đă yêu cô từ khi chàng hăy c̣n là học sinh
trường Pétrus Kư và đă từng chiêm ngưỡng h́nh
cô chưng tại tiệm Saigon Photo. Thế là cô Bà Trà v́
muốn che đậy cái dĩ không đẹp của cha
mẹ ḿnh và cái thân thế điếm nhục của ḿnh
nên tạo ra cuộc đám cưới có cha giả mẹ
giả, mà bà mẹ không ai khác là d́ Hảo. D́ này sau khi
để cô Ba Trà vuột khỏi tay ḿnh, bị chồng
bội bạc, chịu cảnh nghèo vô gia cư, vô
định sở nên túng
thế đến Nguyệt Tiên Cung t́m cô Ba và
được cô dung thứ, nuôi duỡng tử
tế.
Về sống với Vương ít lâu, cô
Ba Trà mời mẹ và hai em chàng lên ở chung. Cô t́m
được hạnh phúc trong cảnh làm vợ hiền,
dâu thảo, và chị dâu tử tế... Nhưng ông cậu
vợ phát giác được tung tích của cô Ba Trà và tung
tích cha mẹ giả của cô nên ông ta xuối mẹ
của Vương t́m cách cắt đứt duyên chồng
vợ chồng của cô. Thế là cô ra đi, rồi
trở về Nguyệt Tiên Cung với niềm tuyệt
vọng. Cô dùng độc dược để quyên sinh.
Đoạn cuối, cô được tỉnh dậy, nhưng
tác giả không cho độc giả biết cô có
đưộc cứu sống hay không? Hay là có phải đó là phút hồi
dương ngắn ngủi để rồi sau đó cô
khép mắt thả hồn vào giấc ngủ thiên thu? Tác
giả để mặc cho độc giả đoán già
đoán non ra sao cũng được
Thật ra, trong tiểu sử của cô Ba
Trà, th́ cô được cứu sống để rồi
rước khách, để
rồi thua bạc nhiêu lần, rồi tự vận
mấy phen nữa. Rồi có một lần, cô ăn
bạc to. Lần này cô xuất tiền ra t́m một
người chồng trẻ hơn cô rất nhiều
tuổi, chẳng những đẹp trai mà lại có
học thức, có tư cách. Anh ta tuổi Th́n, nên cụ
Vương Hồng Sển trong cuốn ''Sài G̣n Tả Pín
Lù'' gọi là Th́n để
giấu tên thật của đuơng sự. Nhưng cuộc
sống lứa đôi của cặp vợ già chồng
trẻ không bền. Sau đó, Th́n qua Pháp du học. C̣n cô Ba
Trà gá duyên với ông Trưởng Ṭa Trương Văn
Tỷ cũng thuộc hạng Vương Khải,
Thạch Sùng. Cô tiếp tục đánh bạc cho tới khi
nhan sắc héo úa, phải bỏ nhà ông Tỷ và mai danh ở
tích ở nơi cùng thôn tuyệt tái bí mật nào đó. Cho
nên từ đó về sau, kẻ quen biết coi cô như
bóng chim tăm cá, không t́m gặp được dấu tích
của cô.
* *
*
Ở bài
''Đôi Lời Tác Giả'' trong quyển truyện dài ''Cô Ba
Trà''xuất bản vào năm 1996, Xuân Vũ cho biết:
Cô Ba
Trà sinh năm 1906, cách đây gần 100 năm. Sắc
đẹp của cô được các nhà văn nhà báo mô
tả như ''Ngôi sao Sài G̣n''
(Étoile de Saigon) hoặc ''Huê khôi
Nam Kỳ''; người t́nh của Cô Ba cũng là những
nhân vật thật như các đại điền
chủ, đại công tử
như cậu Tư Phước Georges biệt
hiệu Bạch Công Tử, con trai quan Đốc Phủ
Sứ Lê Công sủng, chủ nhân Cù Lao Rồng ở Mỹ
Tho, cậu Ba Qui biệt hiệu Hắc Công Tử con trai
của đại điền chủ Trần Trinh Trạch
ở Bạc Liêu mà Thống Đốc Nam Kỳ goị băng
Papa (bố). Bên cạnh hai công tử kể trên c̣n có công
tử Bích, con chủ nhà băng Đông Dương (chi nhánh
Cần Thơ) một người dám cho cô Ba 70.000
đồng trong lúc lúa 2 cắc 1 giạ. Các đại trí
thức như quan ṭa Trần Văn Tỷ, Thầy
Kiện Dương văn Giáo, Bác Sĩ Lê Quang Trinh,
Nguyễn Văn Áng, Vua Cờ Bạc chủ các ṣng bạc
Sài G̣n: Sáu Ngọ v. v... Đó cũng là những nhân vật
lịch sử như cô Ba đă tạo nên những giai
thoại được ngựi đời truyền
tụng cho đến ngày nay.
Sở
dĩ tôi nói ṿng vo Tam Quốc như vậy là để xin
thưa lại một điều này: Viết về Cô Ba
Trà DỄ mà KHÓ. Dễ là v́ cốt tượng cũ mỹ
nhân đă có sẵn, chỉ cần tu bổ sơn phết
lại là thành bức tượng. Nhưng làm sao cho bức
tượng hoạt động, nói năng như
người thật hoặc trở thành người
thật? Cũng không khó. Cái khó là mỹ nhân đó phải là
Cô Ba mà không được ai khác. Đọc sách xong,
độc giả phải nghĩ đó là cô Ba chứ không
ai khác th́ mới được. Người viết
tiểu thuyết về Cô Ba - nói nôm na, giống kẻ chèo
đ̣ giữa hai bờ sông, một bên là SỰ THẬT,
một bên là BIA ĐẶT (nói theo văn học là sáng
tạo, hư cấu). Phải chèo cách nào cho người
ngồi trên xuồng thấy cây cỏ bên này lẫn
đồng ruộng bên kia. Muốn làm cho khách hài ḷng kẻ
chèo đ̣ không được đụng bờ bên này
hoặc chạm bờ bên kia sẽ bể mũi xuồng,
mà phải luôn luôn chèo giữa ḍng.
(các trang 10, 11)
Đúng vậy, Xuân Vũ kiến trúc nhân
vật Trần Ngọc Trà thật tinh vi, thật sống
động, dù đôi lúc v́ cao ứng anh pha chút xíu
cường điệu đi nữa. Nhưng phần cốt
lơi, anh tương đối thành công.
Sau đây là cảnh Tư Nhị giúp Ba Trà
đưa bùa ngải vào thân thể:
-- ... C̣n bùa nầy nữa. Em
chỉ chuộc đuợc có một ít thôi, em
nhường cho chị. Chị vén bắp vế lên đi.
-- Chi vậy?
-- Để em vẽ bùa
rồi đeo. Ông thầy ổng không cho một miếng
vải dính da em. Ổng vẽ bùa khắp người em, mà
ổng vẽ bằng lưỡi. Lưỡi ổng
tẩm ngải chị ơi! Ổng vẽ tới đâu
em nghe nóng rực tới đó, nhứt là ổng vẽ
gần tới đây. Em rùng ḿnh, ổng nói đó là ngải
nhập vô ḿnh em rồi.
-- Xí, vẽ bùa mà bằng
lưỡi, thuở nay tao mới nghe!
-- Chị vén bắp vế lên
đi, em vẽ bằng tay thôi. Em nói rơ tên tuổi của chị
rồi ổng dạy em để về truyền lại
cho chị. Chị hổng tin bùa ngải thiệt hả?
Trà
ngồi im. Nhị lại moi thêm một lá bùa, nói:
-- Để em đọc
thần chú vô bùa thử, chị có tin không?
Nói
xong bèn bắt ấn quyết, hớp một hơi khí
thổi vào mặt Trà và lâm râm đọc :
Tam
nguyên chi hạ, h́nh ảnh du du
Giai nhân
cử bộ giản phàn du du
Ngô
lịnh do nhữ vô kế khả câu
Suy khí
nhất khẩn, lơa thể xuất tu
Ngô phụng : tam sơn cửu
hầu tien sinh luật lịnh niếp.
Xong
rồi lấy bùa buộc vào lưng Trà, bảo:
-- Chị ngồi yên nghe bùa
nhập!
Xong
Nhị lập lại câu thần chú đến lần
thứ 9 th́ Trà bắt đầu thấy ngứa ngáy.
Nhị quơ tay hít thở phù phù vào ngực vào lưng Trà
liên tục. Trong chốc lát Trà vùng đứng dậy
chầm chậm cởi lưng nút áo, tuột áo vứt
xuống đất rồi ôm chầm lấy Nhị. Nhị
tiếp tục đọc thần chú và làm phép.. Chỉ
một thoáng sau, Trà hoàn toàn lơa thể và làm những cử
chỉ ân ái với Nhị như với nam giới.
Nhị thấy thân h́nh Trà tuyệt diệu th́ vồ
vập và rên rỉ:
-- Chị ba ơi! Sao chị
đẹp làm vầy! Em c̣n phải mê huống hồ
đàn ông! Chị
để
em thưởng thức chút nghe! Kẻo để
người ta chiếm hết th́ uổng quá!
Và
Nhị ắt đầu vẽ bùa theo kiểu ông thầy.
Từ trên núm cặp đào tiên xoáy ṿng khu ốc hồi lâu
rồi vạch một đường ngoằn ngoèo
xuống đúm cỏ xanh ngăn ngắt và dừng lại
hai mép ngọc tuyền. Trà đang đê mê bỗng kêu lên:
-- Em làm... ǵ vậy... Nhị?
-- Chị để e...em coi
chú..út!
-- Coi cái ǵ?
-- Coi chị có ngọn ''cỏ
hồng'' mọc ngược như của em không?
-- Cỏ ǵ mọc
ngược?
-- Chị mở mắt ra coi
nè...! Chị không có ''cỏ hồng'' nhưng có nốt
ruồi ở một bên, thấy chưa ?
-- Thôi đi ! Mày làm tao phát khùng
lên ! Buông tao ra !
Miệng
Trà nói vậy nhưng tay lại ôm đầu Nhị không
buông, nên Nhị cứ tấn tới. Nàng nói :
-- Con Quế Anh nó có nốt
ruồi bên trái, c̣n chị bên phải. Em không biết nó
nghĩa
ǵ ? Để bữa nào em đi hỏi mấy ông thầy
tướng.
(các trang 417, 418)
Cái pha hai cô danh kỹ từ trước
đă giao hợp với đàn ông, bây giờ làm t́nh với
nhau th́ đối với độc giả hơi vô lư.
Nhưng mà vào Thời Đại Mỹ Lệ (thập niên
10 của Thế kỷ 20), hai nàng danh kỹ thượng
thặng là Liane de Pougy và Émilienne d'Aleçon đă từng ăn
nằm với các vua chúa, các nhà quư tộc, các kỹ
nghệ gia Mỹ thuộc hạng tỷ phú, triệu phú.
Thế mà họ có nhiều dịp ăn nằm với
đàn bà. Có thể họ là những kẻ lưỡng
tính luyến ái (les bisexuelles) chẳng những xơi tái
đàn ông mà c̣n thiếm xực cả đàn bà. Có lẽ
ở thể chất họ có cái gène dị tính luyến ái
(l'hétérosexualité / thích làm t́nh với kẻ khác phái tính) và có
luôn cái gène đồng tính luyến ái ( l'homosexualité / thích làm t́nh với kẻ
đồng phái tính) chăng? Dù ǵ th́ dù, đây là thứ
cường điệu thật dễ thương, pha
một chút huơng vị nồng mặn của t́nh
dục.
Ngoài ra, cuộc sống t́nh cảm, tính
nết, nhân sinh quan của nhân vật Ba Trà đều
được tác giả khai thác chăm chút. Xă hội
hoặc nghiệp lực ǵ đó đă đưa
đẩy cô vào xă hội ăn chơi trác táng, nhưng
thật ra cô la người phụ nữ có thiên
lương có tấm ḷng rộng răi với kẻ giúp
việc, với người khốn khó. Ngoài ra, cô không thù
dai những kẻ xô cô vào cạm bẫy đoạn
trường, không oán cha oán mẹ dù mẹ cô đày
đọa cô rồi bán đứng cô. Lúc nào cô cũng
muốn về sống với mẹ. Trong truyện, Xuân
Vũ thêm một vận sự như sau: có một ông già
đến nhận là cha thật của cô. Đương
sự vốn là bạn của cái người gọi là
chồng đầu tiên của mẹ cô Đương
sự say mê mẹ cô khi mẹ cô chưa xuất giá. Rồi
v́ thấy người ḿnh yêu trở thành vợ của
bạn ḿnh nên đương sự tức tối muốn
chiếm đoạt lại mẹ cô nên dùng bùa ngải
cốt để gây cho vợ chồng mẹ cô xào xáo nhau,
rồi dụ dỗ mẹ cô bỏ nhà theo đương
sự. Nhưng bùa ngải vô hiệu nghiệm nên
đương sự dùng thơ nặc danh để phá cuộc
hôn nhân của mẹ cô. Ở đây, tác giả thuật
chuyện rất mơ hồ, độc giả không
hiểu đương sự làm cách nào để giao
hợp với mẹ của cô Ba Trà và để bà sinh cô ra
v́ bùa ngải vô hiệu nghiệm, mẹ cô đâu có dịp
nào gặp đương sự. Tuy nhiên, đương
sự t́m gặp cô Ba Trà để thú tội ăn năn
trước khi dọn linh hồn chờ ngày chết th́
vẫn được cô tha thứ, được cô
gọi bằng ba và được cô chầm lấy khóc
sướt mướt. Như vậy, dù là kẻ chỉ
biết đục đẻo tiền bạc của khách
làng chơi, nhưng cô vẫn là người có tấm ḷng
vàng ngọc, có tâm hồn bao la, có trái tim mẫn cảm.
Ngoài ra, cô Ba Trà là kẻ biết
người biết ta, có sự công b́nh từ trong tư
tưởng ra ngoài hành động. Sau đây là câu
chuyện tâm t́nh giữa Ba Trà và Tư Nhị sau chuyến
Ba Trà đi viếng thăm Hà Nội trở về Sài G̣n:
Trà vui
vẻ trở lại:
-- Ở ngoải có nhiều
người đạp ghê mầy à!
-- Mấy người mà
nhiều?
-- Để coi nè! Cô Bạch
Yến, cô Thục Oanh, cô Thái trắng Lô Lô, cô Bùi Tuông, cô Chinh, cô
Mường Vin. Nhưng tao cho rằng cô Đốc Sao
đẹp nhất. Tao chưa thây ai đẹp bằng.
-- Đẹp như thế nào?
Đẹp bằng chị không?
-- Tao chỉ đứng
dưới gót người ta thôi. Nét đẹp của
chỉ tao không nói được.
-- Sao không rủ bả vô trong
nầy nhập bọn với ḿnh cho vui?
-- Người ta có chồng
con, ai đi lang thang như ḿnh mà rủ? Gặp chỉ tao
hết muốn cái cảnh nầy rồi.
-- Bộ chị muốn
chồng lắm hả?
-- Con quỉ nầy!
-- Th́ thộp ông Hoàng Xiêm La
đi. Muốn chồng mà ai cũng chê hết ráo!
-- Không phải tao chê mà
người ta có vợ.
-- Vậy mấy cậu Ba,
cậu Tư, thầy Sáu không có vợ sao?
--
Mấy ổng có đ̣i cưới tao bao giờ
đâu! Họ chỉ xạo qua đường.
--
Chị hổng chịu sao chị cứ đi chơi
với người ta hoài?
--
Đi th́ đi, bộ mầy tưởng hễ
đi với ai là ưng người đó làm chồng à?
-- Vậy ông thầu khoán
muốn cưới chị, cất nhà, mua nhà hàng cho chị
th́ sao?
-- Ổng mua nhà hàng, xây nhà cho
tao là v́ ổng muốn dùng tay tao hốt bạc cho ổng,
hơn nữa ổng cũng có vợ con dùm đề
rồi chớ phải tay trơn đâu mà tao nhào vô!
-- Th́ chị bảo ổng thôi
vợ phức đi!
Trà lơ
cặp mắt:
-- Chuyện thất
đức như vậy mà mầy bảo tao làm à? Hồi
trước chồng tao có
vợ
bé tao biết ghen, tao t́m tới ẩu đả một
trận, bây giờ tao lại đi quơ chồng
người ta sao? Của ḿnh ôm tro tro, của người
lấy mo mà hốt. Ở đời sao có chuyện lạ
vây?
-- Chị đi ngoài đó
kỳ nầy bị ông nào bỏ ngải rồi, nên ca Xàng
Xê câu nào
cũng
đâm hơi hết.
(các trang 423, 424)
Viết một quyển tiểu thuyết
một ngoại sử hay một quá khứ có thật, Xuân
Vũ cũng đă tốn công tra cứu biết bao tài
liệu lịch sử Xin
đọc ở trang 490 tức là trang cuối của
quyển ''Cô Ba Trà'', chúng ta sẽ thấy những ǵ đă
cung cấp cho tác giả hoàn thành văn phẩm ấy?
Chân
thành cảm tạ các vị cho tôi nguồn tài liệu phong
phú sau đây để viết quyển sách này:
1 -''Nam Hải Dị Nhân''
của Phan Kế Bính,
2 -''Hơn nửa đời
hư'' của Vương Hồng Sển,
3 -''Năm mươi năm mê
hát'' của Vương Hồng Sển,
4 -''Sài G̣n tả pín lù'' của
Vương Hồng Sển,
5 -''Nam Kỳ lục tỉnh I''
của Hứa Hoành,
6 -''Nam Kỳ lục tỉnh II''
của Hứa Hoành,
7 -''Nam Kỳ lục tỉnh III''
của Hứa Hoành,
8 - ''Nam Kỳ lục tỉnh IV''
của Hứa Hoành,
9 - ''Sau bức cấm thành nhà
Nguyễn'' của Hứa Hoành,
10-''Bùa mê ngải lú'' của Lê
văn Lân,
11 ''Văn minh miệt
vườn'' của Sơn Nam,
Và thơ riêng của Hứa Hoành,
Hồ Trường An, Lê văn Lân.
Tôi không biết nhà văn Nguyễn Triệu
Luật khi viết ''Bà Chúa Chè'' (tức là Tuyên
Phi Đặng Thị Huệ), ''Chúa Trịnh Khải'' cùng
nữ sĩ Mộng Tuyết Thất Tiểu Muội khi
viết ''Nàng Ái Cơ Trong Chậu Úp'' (tức là bà
Nguyễn Phù Cừ , sủng thiếp của Tông
Đức Hầu Mạc Thiên Tứ) lấy tài liệu
ở đâu mà viết thật sống động từ
bối cảnh lịch sử, đến chuyện trong
triều chính, trong quân cơ, trong lễ lạc tế
đàn, trong thâm cung lẫn trong hương khuê tú các.
Nguyễn Triệu Luật và nữ si Mộng Tuyết
viết tỉ mỉ hơn, văn chuơng hơn anh Xuân
Vũ. Bất cứ chi tiết lịch sử nào khi
được họ miêu tả cũng được
chăm sóc kỹ lưỡng và đào sâu hơn. Việc
làm của họ cũng giống như việc làm của
nữ sĩ Kathleen Windsor (người Anh) khi viết
quyển ''Ambre'' ( ''Nàng Hổ Phách''). Bà nữ sĩ này
đă bỏ ra hằng năm sưu tầm và nghiên cứu
tài liệu lịch sử và bối cảnh dưới
triều đại vua George Đệ Nhị của Anh
Quốc.
Tài liệu trong quyển ''Cô Ba Trà'' qua các
biến chuyển, các vận sự quá tươi rói, quá
phồn thịnh, nhưng
hơi tiếc một điều là Xuân Vũ trám vào sách quá nhiều cuộc
đối thoại dí dỏm, những vận sự trào
lộng nên không có thời
giờ đào sâu và mổ xẻ những điều thâm
thúy một cách chi ly, tỉ mỉ.
Vào thập niên 10 ở Sài G̣n hoa lệ, ngoài
cô Ba Trà là nữ hoàng trong hàng danh kỹ, c̣n có thêm 3 vương hậu trong giới ăn
chơi (société demi- mondaine) như Tư Nhị, Hai Thời,
Sáu Hương. Nhưng Xuân Vũ chỉ nói tới cô
Marianne Tư Nhị, tuy nhiên trong tác phẩm của Xuân
Vũ, vai tṛ cô Tư chỉ là vai phụ, không mấy
đặc sắc. Cô ta theo pḥ tá cô Ba Trà, cười đùa
giỡn hớt nhộn nhàng mà không có cuộc sống riêng
tư, không có một tiểu sử huy hoàng trong việc chài
bẫy các vương tôn công tử. Ngoài ra, Xuân Vũ c̣n thu
hẹp vai tṛ của cô Tư Ăng-lê. Cô ta vẫn c̣n có
một cuộc sống riêng tư rất sôi nổi, làm
tổn thương biết bao con tim say mê cô ta. Bằng
cớ là Bạch Công Tử Phước Geoges ăn ở
với nữ minh tinh kịch trường Bảy Phùng Há,
sau đó say mê cô Tư Ăng-lê, không ngó ngàng tới gánh hát
Huỳnh Kỳ mà ông ta gầy dựng cho cô Bảy. Ông ta
bỏ mặc luôn hai đứa bé gái song sinh của ông ta và
của cô Bảy đang vật lộn rồi đầu
hàng với Tử Thần trong cơn bịnh thương
hàn. Khi Nhật đảo chính Pháp để chiếm
ĐôngDương, Cô Tư Ăng-lê cặp xách với
nhiều công chức cao cấp cùng các tướng cá tá
của Nhật.
Nhân vật Quế Anh vẫn là một gái
giang hồ phóng đảng, tuy thuộc hạng tân học,
lại biết làm thơ thất ngôn bát cú một cách
rựa ràng. Nhưng nhan sắc cô ta chỉ giúp cô ta
quyến rũ các công chức bậc trung thôi. Nếu không
nhờ một thời dan díu với học giả
Vương Hồng Sển, được họ
Vương đua vào quyển ''Năm Mươi Năm Mê
Hát'' th́ làm sao có ai biết tới cô ta?
Dù ǵ th́ dù, đă là viết tiểu
thuyết, tác giả có thể bỏ người này,
viết thả giàn cho người kia. Nhưng một khi
đă biến họ thành nhân vật trong tác phẩm ḿnh, th́
tác giả phải chăm sóc họ, ban cho họ một
đời sống đặc thù, dù họ là nhân vật
chánh hay nhân vật phụ đi nữa. Độc giả
sành điệu sẽ rất tiếc không được
theo dơi hành tŕnh của cô Tư Ăng-lê, của cô Marianne Tư
Nhị hay của cô Quế Anh. Trừ cô Tư Ăng-lê ra,
Marianne Tư Nhị và Quế Anh v́ quá truy hoan trác táng nên
hương sắc chóng phai tàn. Cô Tư Nhị phải
đi ăn mày, tay chân đầy ghẻ lở. C̣n cô
Quế Anh trở nên khật khùng, nhưng cô vẫn c̣n sáng
suốt, không trở lại ông Vương Hồng Sển
để được ông bao che,
đùm bọc. Cô sợ cuộc đời lầm
lỡ xấu xa của ḿnh phương hại đến
cuộc đời vẻ vang của người yêu nên cô
rời khỏi Sài G̣n và chui rút ở một xó xỉnh
tối tăm nào mà giới phong lưu của thủ đô
hoa lệ Sài G̣n không t́m gặp dấu tích.
Trong quyển tiểu thuyết ''Cô Ba Trà'',
tác giả chỉ lấy 3 phần 4 cuộc đời
của cô đưa vào sách. Có lẽ v́ mải mê theo dơi
chuyện ngồi lê đôi mách của các cô bán phấn buôn
hương, chuyện ngải nghệ, chuyện bài bạc
khá dài nên tác giả đành phải chấm dút khi quyển
sách leo lên tới gần 490 trang. Trong quyển ''Gone With The
Wind'', bà Margaret Mitchell cũng đă làm thiên hạ sốt
ruột qua những loại chuyện ngồi lê đôi mách
dài ḍng, nhất là chuyện châm chích căi lẫy nhau giữa
chàng Rhett Butler và cô nàng Scarlette O'Hara vốn là hai nhân vật chánh nên không khí lẫn khí hậu
cốt truyện loăng mất tánh chất nghệ thuật
đi. Tác giả ''Cô Ba Trà'' cũng đi theo ít nhiều
dấu vết nữ sĩ Margaret Mitchell, nhưng các
cuộc ngồi lê đôi mách của các nữ nhận
vật của anh tuy có làm độc giả sốt
ruột thật đấy , nhưng ít ra chúng cũng c̣n có
thể giúp họ ít nhiều kiến thức về
cuộc sống bí mật của các cô gái chơi bời.
Ngoài ra, tác giả Xuân Vũ quên công việc
tái lập một Sài G̣n của giới ăn chơi phóng
đảng vào thập niên 20, 30 với Cột Cờ
Thủ Ngữ (nơi tụ họp các nhà báo, các giới
phong lưu đến uống rượu), như Lăng
Tô, suối Xuân Trường, hồ tắm An Đông,
tiệm bách hóa Charner... là những nơi các dân
trưởng giả du hí và mua sắm... Lại c̣n có xe
điện (le tramway), xe kiếng (xe có cửa kiếng) do
con ngựa kéo, xe x́-gà thuộc loại thể thao của
nhân vật Hoàng Ngọc Ẩn trong cuốn tiểu
thuyết trinh thám ''Châu Về Hiệp Phố'' của Phú
Đức nữa chi.
* * *
Cô Ba Trà sống oanh liệt trong xă hội
mông-đen tức là trong xă hội ăn chơi xài tiền
như nước của giới thượng lưu vào
thập niên 20 của thế kỷ 20. Bên Pháp, thời nhân
gọi là Những Năm Điên Cuồng (Les Années Folles),
nhưng các cô danh kỹ trên đất Pháp không c̣n hoạt
động lẫy lừng nữa.
Những nàng danh kỹ của nước
Pháp nói riêng, của Âu Châu nói chung có Trà Hoa Nữ (la Dames aux
Camélias, tên là Alphosine Plessis) dưới triều đại
vua Louis Philippe, có Cora Pearl, Giulia Barucci, Mogador, Blanche d'Atigny,
Anne Deslions, Alice Orzy, Valtesse de la Bigne vào thời Đệ
nhị Đế Quốc do Hoàng Đế Napoléon
Đệ Tam trị v́. Bước sang thời Đệ
Tam Cộng Ḥa th́ đă có Liane de Pougy, Caroline Otéro, Emilienne d
'Aleçon, Lina Cavalieri... Những danh kỹ cầm bút viết
văn, làm thơ đă có Mogador, Valtesse de la Bige, Liane de Pougy
(văn) Émilienne d'Aleçon (thơ). Caroliene Otéro nổi danh ca
múa, Lina Calieri là một nữ danh ca có tài nghệ căn
bản... Tuy nhiên các nàng viết văn làm thơ chỉ
đứng ngoài ṿng văn học sử nước Pháp.
Riêng hai nàng danh kỹ Trung Hoa vào thuở Thịnh
Đường là Tiết Đào và Ngu Huyền Cơ
chẳng vạn cổ lưu phương trong lịch
sử thi ca mà c̣n gây biết bao truyền kỳ và huyền
thoại cho các phong lưu tài tử hậu thế trong
buổi trà dư tửu hậu.
Ba Trà, Tư Nhị, Hai Thời, Sáu
Hương, Tư Ăng-lê chẳng có tài nghệ ǵ trong
giới văn học nghệ thuật. Nhưng họ
đă gợi hứng cho Hồ Biểu Chánh tạo ra
nữ nhân vật Hai Thục trong quyển tiểu
thuyết ''Nợ Đời'', cho Phú Đức tạo ra
nữ nhân vật Lệ Thủy trong cuốn ''Châu Về
Hiệp Phố'', Sim Xờ Rây trong cuốn ''Bách Si Ma
Hiệp Liệt'', cho Lê Văn Trương tạo ra nữ
nhân vật tên Nữ trong ''Một Trái Tim''.
Cuộc đời của cô Ba Trà đă
được Vương Hồn Sển và Hứa Hoành
viết theo kiểu biên chép . Nhưng chính Xuân Vũ mới
chính thức đưa cô vào quyển tiểu thuyết,
không thay tên đổi họ cô, làm sống lại khá
nhiều biến cố trong cuộc đời cô song song
với các vận sự hư cấu để tiểu
thuyết hóa một tác phẩm hiện thực. Và chính
ở quyển ''Cô Ba Trà'', nhà văn Xuân Vũ lột
trần ít nhiều cái mặt nạ huy hoàng đă từng
ngụy trang cái xă hội ăn chơi tàn nhẫn và
điếm nhục của giới thượng lưu vào
thập niên 20. Đó là cái xă hội phù phiếm u mê, mà
kẻ lặn ngụp trong đó không đếm xỉa ǵ
đến tổ quốc dưới ách đô hộ
của Thực dân Pháp.