Biết bao giờ


Kiệt Tấn

 

 

Khi hơi thở vàng về đậu lên màu đỏ

màu đỏ về đậu lên cây điệp

cây điệp về đậu lên ký ức

khi đó dù đang trên đường ra bến tàu

dù đang trên đường đến công sở

dù đang trên đường ra pháp trường

dù đang đặt chân lên bực đầu tiên của cầu thang ngoại tình

dù đang cử động trong bốn bề thời gian đặc cứng

cũng sẽ dừng lại

một bước

và nói thầm

đó là mùa hè

có biết không

 

có biết không

đó là mùa hè

và đừng hỏi tại sao

đừng hỏi tại sao con ve ca hát và con kiến tha mồi

vì giả thử tất cả những con ve đều tha mồi và tất cả những con kiến đều không chịu ca hát

 

Hãy nằm im

và đừng hỏi tại sao

hãy nằm im

và lắng nghe những vũng nước xanh lơ xôn xao trong đầu

sóng lăn lóc hoài những hòn sỏi trong mỗi tế bào tươi

hãy nằm im

và lắng nghe mặt trời nồng nàn trên da phỏng

thân thể mỹ miều rực rỡ trên cát mịn

những đỉnh tròn rám nắng

đôi môi mặn rên khẽ

mê sảng gọi tình

bừng bừng sứa lửa

trong đêm

 

Hãy nằm im

và lắng nghe đêm rì rào mãi không thôi

lời tây ban cầm tự tình bên khung cửa khuất

loài hoá thạch sao bám riết hoài ghềnh đá trơn

và chiếc khăn choàng bỏ quên trên bãi muộn

không bao giờ tìm thấy nữa

 

Hãy nằm im

và đừng hỏi

tại sao

đừng hỏi tại sao

những con ruồi say nắng

rụng cánh

nằm chết

trên bàn tay ấm áp

của mùa hè