Ḍng sông
và con thuyền hai mươi tuổi
Kiệt
Tấn
Bài thơ «Ḍng
sông và con thuyền hai mươi tuổi » trích từ tập
thơ “Điệp Khúc T́nh Yêu
và Trái Phá” của nhà văn Kiệt
Tấn, xuất bản năm 1966 tại Sàig̣n… đă được
anh Lê Tấn
Lộc, anh của Kiệt Tấn chuyển đến trang
mạng NKLT.
Chúng tôi được
anh Lộc tâm sự khi gơ lại bài thơ nầy, từng
phen anh phải dừng tay gơ, nghẹn ngào lau nước mắt.
Anh cũng cho biết cứ mỗi lần đọc lại
bài thơ nầy, không thể nào mắt anh không nḥa lệ,
bởi lẽ toàn bộ gia đ́nh của anh là nhân chứng sống của
những cảnh thương tâm ghi lại trong bài thơ…
- Chuẩn úy
Gia là bạn cùng xóm với KT, tử trận vừa đúng
hai mươi tuổi, được vinh thăng thiếu
úy dù chưa được lănh lương chuẩn úy…
- Người
anh hai trong gia đ́nh KT, năm 1945 là liên đoàn trưởng
liên đoàn thợ mộc kháng chiến chống Pháp. Anh mục
kích cảnh các “cán bộVM” ra lịnh phóng hỏa lẫm lúa
dùng làm trại giam, thiêu sống
hàng ngàn thường dân bị nghi ngờ là Việt gian. Anh
cũng chứng kiến tận mắt hàng hàng lớp lớp người bị trói thúc ké, lôi đi
chặt đầu, bồi thêm chày vồ, đạp xuống
sông…Đến độ anh gần như mất trí v́ bị
mùi máu và tiếng kêu la khiếp đảm của các nạn
nhân thường xuyên ám ảnh…
- Người
anh thứ ba thuộc đội vơ trang tuyên truyền, thường
xuyên chứng kiến cảnh những người t́nh nghi
hoạt động cho Pháp bị kết tội kiểu đấu
tố, bị xỏ xâu cho đi “ṃ tôm”…
-Cả gia
đ́nh KT đă trải qua một
đêm kinh hoàng ở Hốt Hỏa, nằm im thin thít dưới
ghe tam bản dùng đi tản cư, rụng rời nghe
vang lên từng chập tiếng
hét la “aaaaaa!!!…” thảm thiết
của những người bị cứa cổ bẳng
dao cùn trong đêm tối trăng tắt sao…
Bài thơ “Ḍng Sông Và Con Thuyền Hai
Mươi Tuổi” đă được Anh Thư diễn
ngâm trên Đài Phát Thanh Sàig̣n, năm 1967.
Những cảnh
máu lửa tang tóc nầy, sau đó được KT cô động và khai triển lên chiều kích tang
thương của cả dân tộc, dàn trải qua trường
thi “Việt Nam Thương
Khúc” 3100 câu , viết xong năm
1986, tại Paris …
D̉NG
SÔNG VÀ CON THUYỀN HAI
MƯƠI TUỔI
C̣n nhớ ǵ không
Gia
trong những đêm
đen nào
lũ chó mực
cất cổ tru thảm thiết bên những căn nhà trụi
nóc
Rồi theo đó
chiến tranh trở về
với chiếc
cày lửa và mầm đạn đồng
gieo mạ xuống
ruộng vườn chúng ta
Nơi đó mọc
lên những cây than đen tuyền
và lũ quạ
mun ủ rũ đôi mắt tṛn số không
Tiếng tru thất
thanh của thời gian chó má
Từng bầy
từng lũ bị đập đầu hy sinh cho cách mạng
Ôi vinh hạnh
thay lũ chó!
Những con chết
hụt trung tín chạy về
Chủ lại
mang chúng đến nơi hành huyết
Đ̣n cây giáng
xuống
con mắt văng
ra rớt trên nền đất cứng
con mắt kia vẫn
không ngớt phóng ra lời kêu cứu người
chủ thâm t́nh
c̣n nhớ không
Gia?
C̣n nhớ ǵ không
Những tầm
vông vạt nhọn
những bầy
chân đi trần
những lỗ
mắt ngời ngời
những rừng
đèn chai đứng dậy trong đêm khuya
đ̣i giải
phóng
tự do
độc lập
C̣n nhớ ǵ không
Gia?
Tụi ḿnh c̣n
quá nhỏ để hiểu cách mạng, bầu cử, Việt
Minh, Quốc Dân đảng…
Tụi ḿnh chỉ
biết cơm bắt đầu khô
nước mắm
hẹp ḥi và những khoanh thịt bắt đầu thưa
thớt
trong bữa ăn
Nhưng tụi
ḿnh khoái chí v́ không phải đi học
đó là thời
kỳ cha anh chúng ta th́ thầm rất khuya bên ngọn
đèn dầu
đó là thời
kỳ ruột xe đạp được cắt ra để
làm cương ngựa
C̣n nhớ không
Gia?
Những mảnh
ván vụn được ghép thành ghe
thành xuồng
thành tam bản
những con tàu
Noe hớt hải trên khắp các ngă sông
chở theo gạo
muối gà vịt trẻ con bệnh tật và nỗi sợ
hăi
kh ẳm khoang thuyền
Những mắt
quạ tṛn ngó theo
những con
chim sắt săn mồi trên khắp sông ng̣i làng
mạc
Chúng sà xuống
xạ kích
và sau đó…c̣n
nhớ ǵ sau đó không Gia?
C̣n nhớ ǵ
không?
Những
người mất đầu v́ cuốn văn phạm ngoại
ngữ
Những
người bị mổ bụng v́ mặc biên áo trong có in
ba màu
Những đứa
con gái mười tuổi bị phá trinh
Những bà lăo
sáu mươi bị hăm hiếp
Lưỡi dao
dài phạt ngang
Huỵch!
Chiếc
đàu bạc rơi xuống như trái dừa khô
C̣n nhớ không
Gia?
đứa trẻ
sơsinh nào chết cứng trên đồi vú xanh của
người
đàn bà phọt óc.
Nhớ ǵ không
nhớ ǵ không?
Những mái
chèo đập xuống vùng nước mặn
khơi động
những v́ sao chi chít như mồ hôi rịn trên trán
nhọc nhằn
và tiếng ḥ
trên sông khuya buồn đứt ruột
“ḥ ơ…ơ…ơ…
“chiều chiều
chim vịt kêu chiều
“bâng khuâng nhớ
bạn ờ…ờ…ờ…”
“ḥ ớ…bâng
khuâng nhớ bạn ờ…ờ…
“chín chiều
ruột đau ờ…ơ…ơ…”
Giấc mơ
trẻ con bao giờ cũng đầy những khứa cá
kho chim
muông và bánh trái
Nhớ ǵ không
Gia?
Những lời
nguyền thiêu trong lửa
Những phản
phúc mặc áo bưng biền
Những Nguyễn
B́nh những Tạ Thu Thâu những Hoàng Thọ
Những người
bị thủ tiêu trong rừng vắng
Những người
bị phục kích trên đường về
Những người
bị đánh cướp công lao
Những người
chết không bao giờ nhắm mắt
Nhớ ǵ không
Những căm
hờn nuốt trong ngực?
Nhớ ǵ không
những trái bom hằn học
Hai tay chèo cuống
cuồng ḿnh mẫy quắp co trong cơn sốt
rét
Những người
trang bị hai bàn chưn kinh
hoàng tranh nhau ngược chiều
trên chiếc cầu khỉ ốm o
Những bà mẹ
lặn qua sông như những con rái cá bị rượt nà
tay nầy cặp nách một
đứa con tay kia nâng một đứa
nữa lên khỏi đầu
Nhưng tuổi
thơ vốn rộng lượng
nhớ không Gia?
Tuổi thơ
trốn cơn ruồng bố trở về vẫn ngủ
nằm mơ
vẫn đắp
đập bắt những con cá nhỏ
vẫn ngửa
bàn tay cho dàn gà con đến ăn gạo
và vẫn trang
điểm lại lùm cây cho con chim áo đỏ về làm ổ
Tuổi thơ
vẫn sẵn ḷng quên những phát súng những mũi
dao của bọn người lớn
C̣n nhớ ǵ không
Gia?
Tiếng thét thảm
thiết chạy từ đầu kinh đến cuối
kinh trong
đêm bất tận
“aaaaaa!!! Trời
ơi đùng giết tôi! aaaaaa!!!...”
con dao cùn làm cá
chém đến chiếc đầu thứ tư phải cứa
qua cứa lại nhặp nhằn
tiếng thét thảm
thương của con heo bị thọc huyết túa ra trên
kinh dài hỗn loạn
họ không c̣n
th́ giờ để rèn dao giết người
Nhớ không
Gia?
Nhớ không
Gia?
Họ không có
th́ giờ để cắt cổ từng người một
Những người
bị lùa vào lẫm lúa cửa khóa then cài
Lửa phóng thiêu
rụi tiếng la thất thanh
C̣n nhớ không?
Họ không có
th́ giờ đào những lỗ huyệt tập thể
Những người
bị bắt quỳ bên bờ sông
lưỡi phảng
phạt xuống trúng tai trúng cổ trúng vai trúng
lưng mặc kệ
phát chày vồ
xáng lên đầu tức th́ và chưn đạp tiễn họ
xuống sông những đầu
người c̣n trồi lên:
“Đ.m. tụi
bây, giết tao sao không giết cho thiệt chết?”
Ḍng nước
xoáy giựt phăng tiếng nguyền rủa
C̣n nhớ không?
Lũ tôm chực
sẵn bên bờ sông
Lũ tôm-ăn-thịt-người
Lũ người-ăn-thịt-tôm-ăn-thịt-người
Lũ người-ăn-thịt-người-ăn-thịt-tôm-ăn-thịt-người
c̣n nhớ không
Gia?
bà mẹ trơ
trọi trên đời
đứng xơa
tóc bơ vơ trên nhịp cầu ván
ngẩn ngơ
vói theo đoàn ghe xuôi qua:
“Nè chết hết
rồi nghe! chết hết rồi nghen bây!”
đôi mắt
trắng dờ của trí khôn đánh mất
c̣n nhớ không
Gia?
C̣n nhớ không
những muỗng
nước cá kho ăn xin về chan lên chén cơm khô
Này ăn đi
con! ăn đi con!
Nhớ không?
này thôi nín nín mẹ
ru:
“ầu ơ…gió
mùa thu mẹ ru con ngủ…ờ…ờ…ờ…
“năm canh dài…ờ…ờ…
“mẹ thức
đủ năm canh…ầu ơ…”
Nhớ ǵ không
Gia
Lời ru bi thương
đó
cũng từng
bầy năm người mười người
cặp giữa
hai thanh tre trôi về chật ḷng sông
C̣n nhớ ǵ không
Gia?
Những kẻ
tật nguyền không được quyền tật nguyền
bằng điện
giựt bằng cẳng treo
bằng roi cá đuối
bằng muối ớt trên thương tích xót xa
Người câm
bắt buộc phải trả lời
những tội
phạm họ không bao giờ đủ khả năng nghĩ
tới
Người điếc
bị đánh đơ xương sống
v́ không nghe được
người ta hỏi ǵ
người điên
bị bắn bể bọng đái v́ không biết phải đứng
lại
theo tiếng hô “Halte-là!”
và hấp hối
nằm đó rên la từ tám giờ đêm cho đến mặt
trời
mọc
cơn điên
không hề thuyên giảm
C̣n nhớ không
Gia?
Người
cha được đặt làm loại bàn dốc có lỗ
trên đó
người ta luồn dây cột chặt con ḿnh để đổ
nước
vào mũi vào họng
Nhớ không những
khám nhỏ khám lớn
Những người
mỗi tuần được lùa đi tắm trong ao
bùn nước sâu đến
bụng
bầy người
trần truồng hôi hám nhớp nhúa, ồn ào như đàn
vịt hăng
những đứa
nhỏ chạy đến (người lớn họ hết
tin nhau) nhét
vội những khúc bánh ḿ những
cặp lạp xưởng những
miếng chuối khô
bỏ lại
chiếc khăn choàng tắm chưa kịp đưa
bàn tay chưa kịp
nắm
đôi mắt
chưa kịp ngó
giọt nước
mắt chưa kịp rơi
bầy người
gầy guộc xếp hàng trở về nhà giam cũ
Nhớ không
Gia?
Họ trở
về đó đêm đêm bó gối hồi hộp chờ
chiếc xe bít bùng
đậu lại trước
nhà giam
rồi từng
loạt năm người mười người được
gọi tên
để đền
mạng cho những tên sĩ quan da trắng bị giết
Những tiếng
súng vang dội lại từ một cây cầu sập bỏ
hoang
làm biết bao
người
cha mẹ vợ
con anh em nghe trong đêm khuya
rụng rời
C̣n nhớ không
Gia? Những thằng bạn nhỏ đă chết trong lúc
chạy giặc
Những thằng
đă rơi rụng cùng máy bay
Những thằng
đă bể nát với trái ḿn
Những thằng
đă đánh mất đời ḿnh trên bàn chông
Gia ơi mầy
nằm đó c̣n nhớ ǵ không?
Mày nhớ ǵ không
trong lớp áo hành quân bị đục lủng
Mầy nhớ
ǵ không?
trong đêm không
bao giờ c̣n có ngày đó
Mày c̣n nhớ ǵ
nhớ ǵ
dưới hàng
bạch lạp hắt hiu cắm đều khoảng từ
đầu đến
chân mày
Gia ơi mày làm
sao nhớ ǵ với đạn đồng ngủ quên trong
ruột gan tim ngực
Nhớ ǵ không
nhớ ǵ không
hở Gia?
nhớ ǵ không
những người
đàn ông không có th́ giờ để làm t́nh
những người
đàn bà không có th́ giờ để cưu mang
những bào
thai không có th́ giờ để chào đời
những trẻ
thơ không có th́ giờ để nô giỡn
những cơ
thể non không có th́ giờ để già nua
ngững kẻ
bạc đầu không có th́ giờ để chu toàn cái chết
c̣n nhớ ǵ hở
không Gia?
con mắt chó
trung thành rơi trên nền đất cứng
bà già cụt đầu
lơa lồ bên bờ mương
đứa nhỏ
chết cứng trên đỉnh vú xanh
những phát chày
vồ những cơn lửa táp
người đàn
bà rái cá bà mẹ xơa tóc điên
những kẻ
tật nguyền bị tra tấn
những kẻ
âm thầm gục dưới gầm cầu
những kẻ
bị thủ tiêu trong rừng vắng
Nhớ lấy
Gia!
nhớ lấy
hết những bi thương đó
để mai
kia
vào những
đêm mùa hè thật vắng vẻ
mày kể lại
cho giun dế nghe
chuyện con
thuyền đứt neo
dật dờ
trên ḍng sông hai mươi tuổi
Gia ơi!
mày hăy tâm sự
tuổi hai mươi của mày
với cỏ
cây câm nín
giữa khuya bưng
tối
đ́u hiu
của đêm
hè
Sàig̣n 1965