Chuyện xưa tích cũ.

 

Tui Già

Hồ Đắc A-Trang

Nguyễn Văn Trường

 

Xưa, xưa lắm, chuyện xảy ra ở một thiền viện.

Thiền sinh ngày ngày gánh nước tưới cây, hoa quả.

Đó là nhiệm vụ chính của thiền sinh, ngoài việc tu tập.

Hai thùng nước, một c̣n mới, cái kia th́ quá cũ, đă có nhiều lỗ nhỏ để nước lún phún ra. Thế nhưng, thiền sinh vẫn dùng hai thùng không cân xứng này trong nhiều năm tháng. Thiền viện nghèo, hoặc  nhiều lư do khác.

Một  hôm đang trên đường tưới cây, thiền sinh bỗng nghe một giọng già nua khẽ nói: "Tôi tuổi già, thân xác hao ṃn, tuy cũng chứa đầy nước, như tuổi trẻ bên kia, nhưng đến trên đầu giốc, th́ tôi chỉ c̣n có nửa thùng, thật hổ thẹn."

Th́ ra đó là tiếng nói của cái thùng rỉ sét, buồn than thân phận.

Thiền sinh nh́n lại cười rằng: "Nhà ngươi hăy nh́n cả hai bên đường. Luống hoa dọc bên đường ở phía ngươi, bấy lâu nay nhờ nước rỉ  phún ra mà không ngừng tươi nở trăm màu. Cái thùng mới ở bên phía đường, giữ đường khô ráo  cho người đi lại. Đừng nghĩ rằng già mà không hữu dụng. Già trẻ khác nhau, cái dụng, cái lợi ích của già và trẻ đương nhiên cũng khác nhau. Không có ngươi ta phải nặng nhọc với luống hoa, nhờ ngươi, ta không phải lo đến việc ấy. Trời chẳng thiên riêng ai."

Thời gian không kiêng ai. Ai ai rồi cũng như cái thùng cũ trên đây. Thân thể hao ṃn, suy yếu, mắt ḷa, tai kém. Có những việc mà hồi nhỏ  xem như tṛ chơi, giờ đây lại thấy nặng nhọc hoặc chẳng thể làm. Ngay cái ăn, cái uống, phải nương răng cỏ, nương bộ tiêu hóa, có khi phải cữ kiêng, hoặc v́ dị ứng, hoặc v́ bệnh tật. Nhưng đừng v́ vậy mà mặc cảm tự ti, xấu hổ xem ḿnh là kém. Tuổi già có bề dày của kinh nghiệm. Có đóng góp công sức trong suốt chiều dài và chiều sâu của cuộc sống. Lúc lên voi, khi xuống chó, thăng trầm cũng lắm. Vui cũng lắm mà buồn cũng lắm. Thích thú, lo âu, khổ cực, mồ hôi nước mắt, không cảnh nào mà không biết.

Những cái ấy thuộc dĩ văng. Chỉ nhắm mắt lại thôi, th́  cái phim quá khứ hiện ngay trong trí. Và ḿnh có thể tự do muốn xem lại bất cứ  đoạn nào, tùy ư thích. Thật dễ chịu.

Nhưng có người già không ẩn ḿnh trong quá khứ.

Dĩ văng  qua rồi. Tương lai chưa tới.  Chỉ có hiện tại, cái giây phút nhất thời trước mặt, con người mới là thật sống. Và mỗi ngày qua là thêm một ngày gần điểm hẹn với tổ tiên, nên muốn sống đầy, thèm sống hết khả năng mà tạo hóa dành cho. V́ vậy, dầu có sức mẻ như cái thùng cũ, những ông già, bà cả này, vẫn mạnh bước giữa gịng đời, làm việc và tận dụng thời gian.

Không tranh dành, không chiếm chỗ của tuổi trẻ.  Trong một chừng mực nào đó hiểu ḿnh, hiểu người hiểu khả năng, hiểu tính t́nh, hiểu những giới hạn. Có những việc thuận cho tuổi già. Có những việc phải dành cho giôùi  trẻ.  Nghĩ ḿnh c̣n trẻ như thuở nào là mộng huyễn.  Không c̣n thời gian để nuôi và chạy theo ảo ảnh. Mà c̣n đi nữa, cũng không làm. Sức đâu mà ngược ḍng. Mà có sức  cũng không chèo nước ngược. V́  đă thấy được cái phù du nên dứt khoát buông bỏ phù du.

Như vậy, không có nghĩa là lánh đời, ẩn trú ở chùa, am cốc, thiền viện, ḍng tu, ru ḿnh trong câu kinh tiếng kệ, dọn ḿnh về chốn vĩnh hằng, cho một kiếp sau phong phú hơn. Điều ấy những người già này hoăn lại, hoăn cho đến sức tàn, lực tận.  Chừng ấy, dành cho Trời,  tấp nơi đâu cũng được.

Họ cũng hiểu: nhiều người gặp phải những thương đau không vơi được, mất đứa con, giữa đường găy gánh thêm bệnh nan y, không c̣n một hi vọng ǵ ở hiện tại và tương lai. Cuộc đời như chấm dứt từ đây. Cho nên, bỏ đời t́m đạo, t́m sự an tịnh trong lời kinh, câu kệ.  Và họ cảm thông: sự ẩn náo, đào thoát có thể là một giải đáp thích hợp cho một số cá tánh.

Họ cũng biết: có người lấy cửa chùa, ḍng tu làm kế sinh nhai; nhưng ở cái tuổi lănh tiền già, tiền hưu, th́ không vào cái thời mà con người c̣n có thể đổi nghề nghiệp, cách làm ăn. Vă lại, việc buôn thần bán thánh không lúc nào là việc của họ.

Cho nên, nếu đi tu, th́ chỉ v́ phát tâm đạo, hoặc được một ân tứ, để bước thêm một bước trong cuộc sống tâm linh.

Nói chung, không ngược gịng,  không buông trôi, không để mặc cho số phận, vẫn đóng góp phần ḿnh.

Dầu là cái thùng lủng, vẫn có những đóng góp thức thời. Duyên lành không thiếu. Chỉ thiếu thiện chí, thiếu t́nh  người, nên không thấy, không nắm bắt cơ may. Những cơ may ấy nằm ngay trong thân phận, trong cái vô thường của thế cuộc.

Cho nên, nếu có tu th́ không tu luyện thần thông để thành tiên thánh, không cố vươn để được là siêu nhân.

Có hănh diện về dĩ văng, nhưng không khư khư ôm chặt lấy nó để phải chết khô trong ấy. Cũng không tṛng nó vào con cái, cháu chắt, cho bất cứ ai. Không nhân danh dân tộc, nhân danh luân thường đạo lư, nhân danh nguồn gốc, để buộc con cháu hoặc tuổi trẻ hoặc bất cứ ai đi vào con đường "tất yếu đúng" của ḿnh.  Có những người rất trẻ, nhưng kiến thức sâu rộng, học thức uyên bác.  Có những điều mà tuổi trẻ hiểu rơ mà tuỗi già th́ mù mờ hay rất dốt.

Mỗi thế hệ sống cái thời của nó. Mỗi con người đều có cuộc sống riêng tư.  Không nghĩ  dùm cho con, cho cháu, cho tuổi trẻ, cho người khác, v́  ư thức rằng không một ai sống thay bất cứ một ai được. Cũng  không t́m  nhốt bất cứ ai trong những kinh nghiệm, cái nh́n, cái hiểu biết, "cái tất yếu đúng" của ḿnh. Làm như vậy, có thể  là bạo hành tâm linh, có thể làm tài năng thiêu chột.

Già trẻ mâu thuẩn và va chạm là việc thường. Điều đáng tiếc là đôi bên đều chắc bẩm rằng ḿnh đúng, nắm bắt được cái chân lư ngàn đời của loài người. Thế rồi chẳng thấy được hoàn cảnh của nhau, cứ tranh phải trái, không lắng nghe được lẫn nhau, không biết thương nhau, để cùng t́m một giải pháp thỏa đáng cho nhau.

Vậy, phải t́m  đối thọai, có qua có lại, có lắng nghe, học hỏi,  t́m hiểu.

Tiêu biểu cho những người già này, có Thanh Hư Đạo Sư.

Xưa có thời tiên sinh hét ra lữa. Hét ra lữa là với những con người lăng nhăn, thiếu đức độ, mà thiếu phúc, thiếu duyên gặp phải tiên sinh, v́  tiên sinh là người rơ ràng thù bạn phân minh, xấu tốt phân biệt, dứt khoát với cái xấu. Với tiên sinh, cuộc đời không có chỗ cho cái xấu. Là nhà giáo, hoặc cha me, th́ dạy dỗ là cắt, tỉa bỏ cái các thói hư tật xấu. Nói uốn nắn, th́ phải dám mạnh tay, bằng không th́ thói nào tật nấy, rồi vẫn như cũ. Làm quan, tiên sinh bực bội v́ tính ù ĺ, thụ động của đông đảo công chức quan lại. Tiên sinh dứt khoát, không nể nang bất cứ ai dưới quyền.  Người tuổi tác, bậc cha anh, nếu không phải, lười biếng, thiếu tinh thần cầu tiến, th́ hăy đi chơi chỗ khác. Vận nước lâm nguy, giáo dục suy thoái, dân số tăng trưởng. Tiên sinh làm việc không ngưng nghỉ và buộc mọi người phải làm việc cũng không ngưng nghỉ.

Kết quả, gây thù chuốc oán cũng nhiều, nhưng phải nhận, từ t́nh trạng hỗn mang của thời lập quốc, dần dần có được một trật tự, một nề nếp.

Năm nay, niên kỷ non 80, nhà cách mạng quan lại thời ấy, đă có những đổi thay căn để. Tóc bạc như tiên ông, sắc diện cũng như tiên ông. Vẫn sắc sảo, quắc thước. Xưa th́ hiếu động, năng nổ. Giờ th́ cái cách làm việc, cái nhiệt t́nh vẫn c̣n, nhưng trầm mặc, qui cũ hơn. Lời nói, tiếng cười tuy có khác nhưng vẫn trong, ḍn và tươi, biểu hiện một tinh thần tráng kiện, và một thể chất khỏe mạnh.

Thanh Hư  không ăn chay, không tụng niệm cầu phúc, như các ông già bà lăo thường làm.

Nhưng c̣n hơn ăn chay và tŕ tụng kinh kệ. Hầu hết các kinh kệ tiếng Việt, và tiếng Anh đều được tiên sinh đọc qua, t́m hiểu, đào sâu, thấu đáo. Và muốn vậy, th́ không thể để tâm chạy loạn. Phải tĩnh tâm, phải dọn ḿnh cho kinh kệ. Tuy không nguyện chay lạc, nhưng c̣n hơn chay lạc, không tu tập nhưng c̣n hơn tu tập. Nghe, đọc, suy nghĩ về lời kinh, chưa đủ để thấu hiểu ư kinh. Phải sống như ḿnh hiểu theo lời dạy của kinh, mới thấy những giao động bên trong, những mâu thuẫn giữa cái hiểu và thực tiển trước mặt. Nhờ vậy mà hiểu đạo hơn.

Tiên sinh không chỉ muốn học, hiểu, thực hành cho riêng ḿnh. Ông c̣n muốn chia xớt với những thiện tri thức, để hiểu thêm, học thêm, để hiệu chính cho bản thân.

Thời dụng biểu hàng ngày của tiên sinh v́ vậy nên căng lắm. Giờ giấc học tập, thiền hành, rảo bộ với phu nhân, đâu vào đó.  Dầu vậy, thỉnh thoảng có những bất thường xăy ra, điện thoại của một người bạn có thể dài hàng giờ, đứa con bỗng tạt về thăm cha mẹ một vài hôm, ông vẫn vui vẻ đón nhận.

Chúng tôi gặp lại tiên sinh trong bối cảnh mới này

Tiên sinh nghỉ hưu hơn mươi năm nay. 6 đứa con thêm dâu rễ. Nhưng rồi th́ mỗi đứa mỗi nơi. Không phải lo cơm nước, đưa đón cháu chắc. Khỏe ru! Thời giờ như mênh mông. Cuộc sống nhẹ nhàng, thoải mái. Cái mộng nhàn hạ ôm ấp từ lâu như bổng nhiên ập tới. Một tháng, hai tháng, đến tháng thứ ba th́ bắt đầu tiên sinh thấy "nhàn cư không nhất thiết là bất thiện”, nhưng không phù hợp với một người có thói quen năng động như tiên sinh. Thế rồi  như thiên hạ, ngày ngày tiên sinh xem phim chưởng. Siêng năng, cần mẫn. Nhưng rồi cũng chán. Kế đó th́ lănh việc về làm cho qua thời gian. Nhưng tuổi lớn, viết chương tŕnh th́ quên trước lộn sau.

Duyên với đạo đưa tiên sinh về với Phật Pháp. Rữa tay gác phấn, gát chưởng, gát bỏ cả những văn chương phù phiếm, dùng đạo để đi sâu vào t́nh người, sống thật là người.

Cái nghiêm túc thuở nào vẫn c̣n, nhưng tính dứt khoát, đâu ra đó h́nh như mất dạng

Chúng tôi gọi là đạo sư, v́ nghĩ tiên sinh là người chí t́nh tu tập.

Những gịng trên đây, phần lớn chúng tôi lănh hội được của tiên sinh.

Chúng tôi cảm nhận đó là một con người chung thủy. Với vợ con, với t́nh người. Nhưng không thủy chung với các thói quen tật xấu, thí dụ tính nóng nảy, nông cạn, hay phê phán, khen chê. Giờ th́ tiên sinh cũng nhận rằng con người xấu nhất, dỡ nhất vẫn có cái tốt , cái hay của nó, và con người tốt nhất, hoàn mỹ nhất vẫn có cái bất toàn của họ. Trời chẳng thiên riêng ai. Hay dỡ tốt xấu, ai ai rồi cũng có một chỗ để sống.

Nhân nghe anh Vơ Minh Thế [1] kể chuyện chiếc thùng cũ, ghi lại câu chuyện và đôi lời của Thanh Hư Đạo Sư. Mong được lời chỉ giáo của quí vị đọc giả.

 

Houston, Tết Tân Tỵ, 2001

 

[1]  Giáo sư Triết học Trường Tng Phước Hip, Vĩnh Long, trước 1975, thành viên nng ct ca

Tiếng Chuông Tỉnh Thức. Đài Tiếng Nói Việt Nam, Houston