1 - Tiểu sử Vita
Nhà văn VITA tên thật là Lê Văn Vị, sanh ngày 22 tháng 5 năm 1910 tại làng Tân Kim (Cần Giuộc), nay thuộc tỉnh Long An.
Lúc còn trẻ, ông đã du học bên Pháp và trở về nước năm 1933.
Ông đã dạy học tại các trường trung học tư thục Huỳnh Khương Ninh, Lê Bá Cang, Vương Gia Cần, Les Lauriers, Tiên Long, Tân Dân, Nguyễn Văn Khuê, Huỳnh Thị Ngà…
Song song với nghề dạy học, ông còn viết văn, viết báo và viết sách giáo khoa.
2 - Những cái bóng (trong Tập Truyện "Những Cái Bóng")
Sống tối-tăm không tên tuổi, vất-vả, đau-thương, một khi họ chết, hình-hài biến thành cát bụi, họ không còn gì cả. Tuy-nhiên, những cái bóng của họ vẫn còn vang mãi trong lòng kẻ đến mai sau . . .
Anh đi ra bể mênh-mông
Dập-dìu bão-tố, chập-chùng sóng cao,
Đêm nằm tôi thấy chiêm-bao,
Anh về vui-vẻ, tay lau bụi hồng,
Khắp nơi đón rước chào mừng,
Tôi lê thân bệnh, ngại-ngùng đón ai
Giữa cơn sốt-rét mê say
Tôi trông thấy bóng quơ tay ôm chầm,
Tỉnh ra mới biết mình lầm,
Buồn khuya tôi rút ruột tằm gởi ai.
Con đường dầu lắm chông gai,
Còn duyên tri-kỷ còn ngày gặp nhau.
Anh ơi ! Mạnh giỏi làm sao ? ...
VITA
Khuya. Sau cơn sốt-rét, Sinh lại tỉnh, ngồi ôn lại quảng đời qua...
Sinh nhớ giữa một đêm vắng lặng, chàng ngồi xem truyện Tàu để đỡ buồn trong thời-khắc canh chừng đứa con bịnh. Sinh bỗng-không buông sách, ôm bụng rên-siết, đoạn cắn răng âm-thâm chịu đau-đớn dầy-vò. Sinh rờ khắp châu-thân, chẳng rõ nguồn đau ở đâu cả. Chàng nhìn vợ nằm thiêm-thiếp, đường mổ nơi bụng rịn máu còn mới ràng-ràng. Phía trong một đứa trẻ vừa được sáu tháng, hao-gầy vì thiếu sữa,ngó giống khỉ con hay bộ xương khô, rùng-rợn đến nỗi chị ở nhìn gương mặt nó, phát sợ, giữa đêm, lén ôm gói đi mất biệt về xứ, mặc dù chị đã khổ công với nó từ ngày nó mới lọt lòng. Nhưng may phúc, còn sót chị Chính khùng nai lưng cõng cực. Ba đứa trẻ khác, đứa lớn hơn hết mới vừa lên tám, hai đứa kia được sáu và ba. Cả ba, vì thiếu ăn, lòi ba sườn, chỉ mặc vỏn-vẹn mỗi đứa một chiếc quần đùi rách tét. Sinh đã bán tất cả những gì còn sót lại để cứu vợ chịu mổ ba phen trong vòng hai tháng bởi một y-sĩ sơ-sót chăm-nom, giờ chỉ còn một bộ đồ nhục và một chiếc xe đạp cũ-mèm, tê-liệt.
Sinh nhăn mặt, gọi Nhơn, bảo:
-Con ơi, con cầm đèn chạy lại bác Nhạc cho hay ba sắp chết, muốn nói gấp cùng bac vài lời.
Rồi Sinh nhìn vợ, con, đau buốt can-trường.
-Chết, ai vào nuôi bè nầy ? Nội, ngoại không còn...
Lúc ấy trời mưa như xối. Nhơn không thuộc đường lối, cắm đầu đi với ngọn đèn lu câm giữa đám cây chằng-chịt trong vùng mả ''Thị-tứ'', nơi mà người ta đồn vang sào-huyệt của bọn lưu-manh, sát-nhân và loài yêu quỉ. Nhơn vừa chạy, nhủi tới, ngả lui, vừa khóc réo, kêu ó dậy:
-Bác Nhạc ơi, Bác Nhạc... Bác Nhạc ơi, bác đâu ? Bác Nhạc ơi
...
(đọc tiếp)